17 từ tạo cảm hứng cho Daniel Libeskind

Optimism: Lạc quan
Expressive: Biểu cảm
Radical: Tiến bộ
Emotional: Giàu cảm xúc
Inexplicable: Khó giải thích
Hand: Thủ công
Complex: Phức tạp
Political: Chính trị
Real: Thực tế
Unexpected: Khó lường
Raw: Thô sơ
Pointed: Nhấn mạnh
Memorable: Đáng nhớ
Communicative: Cởi mở
Risky: Liều lĩnh
Space: Không gian
Democratic: Dân chủ

00:11 Tôi sẽ mở đầu với nàng thơ yêu thích của tôi, Emily Dickinson, người nói rằng băn khoăn không phải là kiến thức, mà cũng không phải là sự trì trệ. Nó là thứ gì đó bị nghi ngại giữa điều mà chúng ta tin là chúng ta có thể đạt tới, và một truyền thống mà chúng ta có thể quên lãng. Và tôi nghĩ, khi tôi nghe những người tuyệt vời ở đây, Tôi đã được truyền cảm hứng, quá nhiều ý tưởng tuyệt vời, quá nhiều tầm nhìn. Vậy mà, khi tôi nhìn vào môi trường bên ngoài, bạn thấy kiến trúc chống chọi với sự thay đổi. Bạn thấy kiến trúc chống chọi những ý tưởng thực sự đó. Chúng ta có thể nghĩ ra chúng. Chúng ta có thể sáng tạo ra những thứ tuyệt vời. Vậy mà, cuối cùng, thật khó để thay đổi một bức tường. Chúng ta khen ngợi chiếc hộp đúng quy cách. Nhưng để tạo ra một không gian chưa từng tồn tại là điều làm tôi hứng thú. Tạo ra một thứ chưa từng có. Một không gian chúng ta chưa từng đặt chân tới, trừ khi trong tâm trí ta. Và tôi nghĩ đó thực sự là nền tảng của kiến trúc.

01:02 Kiến trúc không dựa vào xi măng và sắt và các nguyên tố trong đất. Nó dựa vào những kỳ quan. Và kỳ quan chính là thứ đã tạo ra những đô thành vĩ đại nhất, những không gian vĩ đại nhất mà chúng ta đã từng có. Và tôi nghĩ rằng đó chính là kiến trúc. Nó là một câu chuyện. Và đó là một câu chuyện được kểbằng những vật liệu cứng, Nhưng đó là một câu chuyện về sự cố gắng và nỗ lực chống chọi với sự không thể. Nếu bạn nghĩ về những tòa nhà vĩ đại, về những thánh đường, những đền thờ, kim tự tháp, chùa chiền, các thành phố ở Ấn Độ và xa hơn thế, Bạn nghĩ khó tin làm sao rằng chúng đã được hiện thực hóa không phải bởi những ý tưởng lạ lùng mà bởi con người.

01:39 Vì thế bất kỳ thứ gì đã được tạo ra đều có thể bị phá bỏ. Bất cứ thứ gì đã được tạo ra đều có thể được làm cho tốt hơn. Và nó đây: những thứ mà tôi thực sự tin rằng là quan trọng đối với kiến trúc. Đây là những khía cạnh tôi muốn làm việc cùng. Đó là thứ gì đó rất cá nhân. Nó có lẽ không phải là những khía cạnh được tôn vinh bởi các nhà phê bình nghệ thuật hoặc phê bình kiến trúc hoặc hoạch định thành phố. Nhưng tôi nghĩ đây là chất oxy cần thiết cho chúng ta để sống trong những tòa nhà, những thành phố, để kết nối trong một không gian xã hội.

02:04 Và tôi vì thế tin tưởng rằng sự lạc quan giúp thúc đẩy ngành kiến trúc về phía trước. Đó là ngành duy nhất mà bạn bắt buộc phải tin vào tương lai. Bạn có thể là một đại tướng, một chính trị gia, một nhà kinh tế bị khủng hoảng, một nhạc sỹ tông thấp, một họa sỹ tông trầm. Nhưng kiến trúc là niềm sung sướng toàn diện rằng tương lai có thể tốt đẹp hơn. Và chính lòng tin là thứ tôi tin rằng thúc đẩy xã hội.

02:26 Và ngày hôm nay chúng ta có một sự bi quan mãnh liệt xung quanh chúng ta. Và chính trong những thời điểm như thế này tôi tin kiến trúc có thể phát triển với những ý tưởng lớn. Các ý tưởng không hề nhỏ. Nghĩ về các thành phố lớn. Nghĩ về tòa nhà Empire State Building, về trung tâm Rockerfeller. Chúng được xây vào các thời điểm không phải là những thời điểm tốt đẹp nhất trên một số phương diện. Và dù vậy năng lượng và năng lực của kiến trúc đã thúc đẩy cả không gian xã hội và chính trị mà các tòa nhà đó chiếm chỗ.

02:52 Vậy một lần nữa, tôi tin tưởng vào tính biểu cảm. Tôi chưa bao giờ là một người hâm mộ sự quân bình. Tôi không thích sự quân bình trong đời sống, trong bất kỳ thứ gì. Tôi nghĩ về sự biểu đạt. Và nó như cà phê espresso. Bạn biết đấy, bạn lấy tinh chất của cà phê. Đó chính là sự biểu đạt. Nó đã bị thiếu hụt trong kiến trúc vì chúng ta nghĩ kiến trúc là kinh đô của sự trung tính, kinh đô của trạng thái không có ý kiến, không có giá trị. Và dù vậy, tôi tin rằng đó là sự biểu cảm, sự biểu cảm của thành phố, sự biểu cảm của không gian riêng của chúng ta, đem lại ý nghĩa cho kiến trúc.

03:24 Và, tất nhiên, những không gian có tính biểu đạt thì không tĩnh lặng. Những không gian có tính biểu đạt không phải là những không gian đơn thuần khẳng định những điều chúng ta đã biết. Những không gian có tính biểu đạt có thể làm chúng ta khó chịu. Và tôi nghĩ đó cũng là một phần cuộc sống. Cuộc sống không chỉ là một loại thuốc gây mê để làm chúng ta tươi cười. Nhưng để vươn tới qua vực thẳm của lịch sử, tới những nơi ta chưa bao giờ tới, và có thể sẽ không bao giờ tới, nếu chúng ta không may mắn đến vậy.

03:46 Vậy một lần nữa sự khác biệt đấu tranh với sự bảo thủ. Sự khác biêt, nó có nghĩa là gì? Nó là một thứ có gốc rễ. Và một thứ có gốc rễ sâu sắc trong một truyền thống. Và tôi nghĩ kiến trúc chính là sự khác biệt. Nó không chỉ là một sự bảo quản trong formaldehyde của các cá thể đã chết. Nó thực chất là một liên kết sống còn với sự kiện mang tầm vũ trụ mà chúng ta là một phần của nó, và một câu chuyện chắc chắn còn kéo dài. Đó không phải là một thứ có một kết thúc tốt hoặc xấu. Nó thực chất là một câu chuyện mà tự thân các hành động của chúng ta đẩy câu chuyện đi theo một cách riêng.

04:16 Vậy một lần nữa tôi tin vào kiến trúc khác biệt. Bạn biết kiến trúc Soviet của tòa nhà là sự bảo thủ. Như Las Vegas từng một thời như vậy. Chính là sự bảo tồn cảm xúc, bảo tồn truyền thống đã ngăn trở trí tuệ tiến lên phía trước và tất nhiên điều khác biệt là chống đối lại chúng. Và tôi nghĩ rằng kiến trúc của chúng ta là một sự thách thức đối với cảm quan của chính chúng ta. Vì thế tôi tin rằng nó không nên lạnh lùng.

04:39 Có rất nhiều sự trân trọng cho thể loại kiến trúc lạnh lùng. Tôi luôn là một đối thủ của nó. Tôi cho rằng cảm xúc là cần thiết. Cuộc sống không có cảm xúc sẽ không thực sự là cuộc sống. Thậm chí trí não cũng giàu xúc cảm. Không có lý do nào không tồn tại trong đạo lý luân thường, trong ẩn số triết học về chính chúng ta. Vì thế tôi nghĩ cảm xúc là một khía cạnh quan trọng để giới thiệu cho không gian thành phố, cho đời sống thành phố.

05:04 Và tất nhiên chúng ta đều có sự vật lộn cảm xúc, Và tôi nghĩ điều đó biến thế giới thành một nơi tuyệt vời. Và tất nhiên, sự đối đầu của sự lạnh lùng, sự vô cảm với cảm xúc, là một cuộc hội thoại mà tôi nghĩ các thành phố đã tự thân thúc đẩy. Tôi nghĩ đó là bước tiến của các thành phố. Đó không chỉ là hình dạng của các thành phố nhưng sự thật rằng chúng tái hiện xúc cảm, không chỉ của những người xây dựng chúng, mà cả của những người sống ở đó.

05:28 Không thể giải thích đối đầu với Đã hiểu được. Bạn biết đấy, chúng ta thường xuyên muốn hiểu mọi thứ. Nhưng kiến trúc không phải là ngôn từ. Nó là ngôn ngữ. Nhưng không phải là một ngôn ngữ có thể cắt giảm thành một chuỗi các ghi chú có tính hệ thống mà ta có thể viết ra thành lời. Quá nhiều tòa nhà bạn thấy bên ngoài quá tầm thường. Chúng kể cho bạn một câu chuyện, nhưng câu chuyện rất ngắn ngủ, nó nói rằng: “Chúng tôi không có câu chuyện nào để kể cho bạn.” (Tiếng cười)

05:49 Vậy thứ quan trọng thực chất là để giới thiệu những khía cạnh kiến trúc thực sự, mà có thể hoàn toàn không giải thích được bằng ngôn từ. Bởi chúng vận hành theo các bộ phận, theo vật liệu, ánh sáng.Chúng kết nối với những nguồn lực đa dạng thành một ma trận véc tơ phức hợp mà không thực sự ở phía mặt tiền mà thực sự ẩn sâu trong cuộc sống, và trong lịch sử của một thành phố, một nhóm người. Vậy một lần nữa, quan niệm cho rằng một tòa nhà chỉ nên dễ giải thích tôi nghĩ là một quan niệm sai lầm,quan niệm đẩy kiến trúc xuống mức tầm thường.

06:22 Đôi tay đấu với máy tính. Tất nhiên, chúng ta sẽ làm gì nếu không có máy tính? Nghề của chúng ta phụ thuộc vào máy tính. Nhưng chiếc máy tính không nên chỉ là chiếc bao tay, bàn tay phải là nguồn lực tạo ra cho năng lượng của máy tính. Bởi vì tôi tin rằng bàn tay trong sự thô sơ, trong sự khó hiểu về thể chất của nó có một nguồn lực, mặc dù nguồn lực này chưa được biết tới, dù chúng ta không thấu hiểu nó, chúng ta nhận ra rằng bàn tay đã được trao cho chúng ta bởi những nguồn lực vượt lên ý chí của chính chúng ta. Và tôi nghĩ khi tôi vẽ các bản vẽ có thể là bắt chước máy tính, nhưng không phải là những bản vẽ từ máy tính, các bản vẽ có thể đến từ nhiều nguồn chưa được biết đến, không bình thường, chưa được nhìn thấy. Vậy mà bàn tay – và đó là điều mà tôi thực sự muốn nói với tất cả những người đang làm việc – là cách thức mà chúng ta có thể khiến chiếc máy tính phục vụ đôi bàn tay của chúng ta hơn là đôi tay phục vụ cho máy tính.

07:17 Tôi nghĩ đó là một phần của sự phức tạp của kiến trúc. Bởi vì chắc chắn rằng chúng ta đã quen với khẩu hiệu đơn giản là tốt. Nhưng tôi không tin vậy. Sự phức tạp của ý nghĩ, sự phức tạp của các lớp nghĩa quá mãnh liệt. Và tôi nghĩ chúng ta không nên ngại ngùng trong kiến trúc, Bạn biết đấy, phẫu thuật não, lý thuyết nguyên tử, gen, kinh tế đều là những lĩnh vực phức tạp. Chẳng có lý do gì mà kiến trúc phải ngần ngại và đưa ra một thế giới ảo tưởng về sự đơn giản. Nó phức tạp. Không gian phức tạp. Không gian là một thứ gì đó tự gấp nếp thành những thế giới hoàn toàn mới. Và tuyệt diệu như vậy, nó không thể bị kéo xuống thành một sự đơn giản mà chúng ta thường ngưỡng mộ. Dù vậy, cuộc sống của chúng ta phức tạp. Cảm xúc của chúng ta phức tạp. Những ham muốn tri thức của chúng ta phức tạp. Vì thế tôi tin vào kiến trúc như tôi thấy cần phản ánh sự phức tạp trong mọi không gian chúng ta có, trong mọi sự thân mật chúng ta sở hữu.

08:17 Tất nhiên điều này có nghĩa là kiến trúc là chính trị. Chính trị không phải là kẻ thù của kiến trúc. là thành phố. Là toàn bộ chúng ta. Và tôi luôn tin rằng hành động của kiến trúc, thậm chí một ngôi nhà riêng, khi ai khác nhìn thấy nó, cũng là một hành động chính trị. Bởi vì nó sẽ hiện hữu đối với người khác. Và chúng ta sống trong một thế giới đang liên tục kết nối chúng ta. Vậy một lần nữa, sự xâm lấn của tầm ảnh hưởng mà đã trở nên đặc trưng cho loại kiến trúc đơn thuần, kiến trúc tự trị chỉ là một vật thể lạchưa từng gây cảm hứng cho tôi. Và tôi tin rằng sự tương tác này với lịch sử, với lịch sử là rất khó khănđể có thể vật lộn với nó, để sáng tạo một vị thế nằm ngoài sự trông đợi bình thường của chúng ta và để tạo ra một bài phê bình.

09:01 Bởi vì kiến trúc cũng là sự đòi hỏi các câu trả lời. Nó không chỉ đưa ra các câu trả lời. Nó cũng, như cuộc sống, đòi hỏi các câu trả lời. Vì thế quan trọng là nó phải thật. Bạn biết rằng chúng ta có thể tái tạo gần như mọi thứ. Nhưng một thứ mà không thể tái tạo được là trái tim, là tâm hồn con người. Và kiến trúc gắn kết chặt chẽ với nó bởi vì ta được sinh ra ở nơi nào đó và ta chết đi ở nơi nào đó. Vậy thực tế trong kiến trúc thuộc về bản năng chứ không phải trí tuệ. Nó không đến từ sách vở giáo điều. Nó là thực tế mà chúng ta chạm vào, cánh cửa, cửa sổ, bậu cửa, chiếc giường. Những vật thể rời rạc. Vậy mà, tôi cố gắng, trong mọi tòa nhà, đón lấy thế giới ảo ấy, thế giới huyền bí và trù phú ấy, và tạo ra thứ gì đó trong đời thực. Tạo ra một không gian văn phòng, một không gian thực tiễn hiệu quả giữa bản chất và vẫn có thể nhận thấy thứ gì đó thực chất.

09:53 Không đoán trước được đấu với thói quen. Thói quen là gì? Nó chỉ là gông cùm đối với chúng ta. Nó là một thứ thuốc độc tự ta tạo ra. Những thứ không đoán trước được luôn không đoán trước được. Bạn biết rằng, thật vậy, các thánh đường, không đoán trước được, sẽ luôn không đoán trước được. Bạn biết các tòa nhà của Frank Gehry, chúng sẽ tiếp tục trở nên không đoán trước được. Vậy thấm nhuần trong ta không phải là kiến trúc của thói quen sự ổn định sai lầm, mà một kiến trúc đầy sự căng thẳng, một kiến trúc vượt lên chính nó để chạm tới tâm hồn và con tim con người, và phá vỡ xiềng xích của các thói quen.

10:26 Và tất nhiên các thói quen được tiếp sức bởi kiến trúc. Khi ta nhìn thấy loại kiến trúc giống như vậy ta quen với thế giới của những góc cạnh đó, những ánh sáng đó, những vật liệu đó. Ta nghĩ thế giới thực ra giống như những tòa nhà của ta. Vậy mà những tòa nhà của ta bị hạn chế đáng kể bởi kỹ thuật và sự băn khoăn là một phần của chúng.

10:45 Vậy một lần nữa, sự không lường trước được cũng chính là sự thô sơ. Và tôi thường nghĩ về sự thô sơ và sự tinh tế. Sự thô sơ là gì? Sự thô sơ, theo tôi, là trải nghiệm trần trụi, không bị chạm tới bởi sự hào nhoáng, bởi vật liệu đắt tiền, bởi sự gọt giũa mà chúng ta liên hệ với văn hóa cao. Vậy sự thô sơ, tôi nghĩ, trong không gian, sự thật là sự thực dụng có thể, trong tương lai trở thành một không gian thô sơ,một không gian không được trang hoàng, một không gian không được cải tạo bằng bất kỳ nguồn nào,nhưng là một không gian mát mẻ, có thể hơi lệch hướng so với các mong muốn của ta. Một không gian không luôn theo chân ta như một chú chó được huấn luyện để theo chân ta, nhưng di chuyển về phía trước theo các hướng thể hiện các khả năng khác, các trải nghiệm khác, mà chưa từng là một phần của kiến trúc.

11:38 Và tất nhiên sự đặt cạnh nhau ấy gây nhiều hứng thú cho tôi bởi vì nó tạo ra một đốm sáng của năng lượng mới. Và vì vậy tôi thích thứ gì đó nhọn, không cùn, thứ gì đó tập trung vào hiện thực, thứ gì đó có năng lực đòn bẩy, chuyển thể một không gian dù là rất nhỏ.

11:56 Vậy kiến trúc có thể không quá to tát, như khoa học, nhưng qua tiêu điểm của nó nó có thể bẩy tung theo cách thức của Ác-si-mét định nghĩa của chúng ta về thế giới. Và thường cần một tòa nhà để thay đổi trải nghiệm của chúng ta về điều lẽ ra sẽ làm được, điều đã làm được, cách thức mà thế giới tồn tại song song giữa sự ổn định và sự bất ổn. Và tất nhiên các tòa nhà có hình thù của chúng. Những hình thù đó khó để thay đổi được. Dù vậy tôi tin rằng trong mọi không gian xã hội trong mọi không gian công cộng, có một ước muốn được giao tiếp nhiều hơn hơn là ý nghĩ mòn mỏi, công cụ mòn mỏi ấy. Nhưng thứ gì đó xác định chính xác, và có thể chỉ theo nhiều hướng trước, sau, sang ngang, vòng quanh. Và đó chắc chắn là một ký ức được gìn giữ. Vì thế tôi tin rằng ý thích chính của tôi là ghi nhớ. Không có ký ức chúng ta sẽ là những kẻ mất trí. Ta sẽ không biết ta đang đi đường nào, và tại sao ta lại tới nơi ta đang đến.

12:52 Vì thế tôi chưa từng hứng thú với những thứ đồ dùng lại đáng quên đi, xào xáo lại liên tục một ý tưởng.Thứ mà, tất nhiên, nhận được sự đón nhận nồng hậu từ các nhà phê bình. Các nhà phê bình thích các màn biểu diễn lặp đi lặp lại theo cùng một cách. Nhưng tôi thà nghịch thứ gì đó chưa từng được nghe nói đến, thậm chí có sai sót, hơn là lặp đi lặp lại thứ gì đó rỗng tuếch bởi sự vô nghĩa của nó, Một lần nữa, ký ức là thành phố, ký ức là thế giới. Không có ký ức sẽ chẳng có chuyện gì để kể. Sẽ không có nơi nào để quay lại.

13:23 Điều đáng nhớ, tôi nghĩ, chính là thế giới của ta, là định nghĩa của ta về thế giới. Và đó không chỉ là ký ức của chúng ta, mà của những người nhớ tới ta. Có nghĩa là kiến trúc không câm lặng. Nó là một nghệ thuật giao tiếp. Nó kể một câu chuyện. Câu chuyện có thể vươn tới những tham vọng lạ lùng của ta. Nó có thể chạm tới những nguồn lực không lý giải nổi. Nó có thể vươn tới hàng thiên niên kỷ đã bị chôn vùi,và đưa chúng trở lại một cách hợp lý đến không ngờ.

13:52 Vậy một lần nữa, tôi nghĩ quan điểm cho rằng kiến trúc tốt nhất là kiến trúc thầm lặng chưa bao giờ gây hứng thú cho tôi. Sự im lặng có thể tốt cho một nghĩa trang chứ không phải một thành phố. Các thành phố phải sống động, đầy âm thanh, đầy âm nhạc. Và chắc chắn rằng đó là nhiệm vụ của kiến trúc mà tôi tin là quan trọng, để tạo ra những không gian sống động, những không gian đa chức năng, có thể chuyển đổi các hoạt động rời rạc nhất, và đưa chúng tới một sự mong đợi hoàn toàn khác. Tạo ra một trung tâm mua sắm, một bể bơi giống với một bảo tàng hơn một khu giải trí. Và đó là ước mơ của chúng ta.

14:24 Và tất nhiên mạo hiểm. Tôi nghĩ kiến trúc nên mạo hiểm. Bạn biết đấy nó rất tốn kém, nhưng đúng vậy, không nên chơi an toàn. Không nên chơi an toàn nếu không nó sẽ không đưa chúng ta đến với con đường chúng ta muốn tới. Và tôi nghĩ, tất nhiên, mạo hiểm chính là thế giới. Thế giới không có mạo hiểm thì quả không đáng sống. Và vì thế tôi tin rằng mạo hiểm mà chúng ta đón nhận ở mọi tòa nhà. Mạo hiểm để tạo ra không gian mà chưa hề được chống đỡ ở mức độ đó. Mạo hiểm của những không gian chưa từng choáng ngợp đến thế, như chúng lẽ ra nên, cho một thành phố tiên phong. Mạo hiểm thúc đẩy kiến trúc thậm chí với những sai sót của nó, thành một không gian tốt hơn hẳn mà không thể bị lặp lại sự nông cạn của những thứ đã được tạo ra.

15:13 Và tất nhiên đó là những điều tôi tin kiến trúc nên là. Nó là không gian. Nó không phải là thời trang. Nó không phải trang trí. Nó là sáng tạo với những phương tiện tối giản một thứ không thể bị lặp lại, không thể bị sao chép trong một trường hợp khác Và tất nhiên không gian mà chúng ta cần để hít thở, là không gian chúng ta cần mơ tới. Có những không gian mà không chỉ xa xỉ đối với một vài người trong chúng ta, mà còn quan trọng với mọi người trên thế giới.

15:40 vậy một lần nữa, nó không phải là sự thay đổi về thời trang, thay đổi về lý thuyết. Nó về việc tạc ra một không gian cây xanh. Tạc ra một không gian mà tự nhiên có thể bước vào thế giới gia đình của một thành phố. Một không gian mà thứ chưa từng thấy ánh sáng mặt trời có thể bước sâu vào hoạt động bên trong của một khối dày đặc. Và tôi nghĩ đó thực sự là bản chất của kiến trúc.

16:03 Bây giờ tôi tin vào chế độ dân chủ. Tôi không thích các tòa nhà đẹp được xây cho các chế độ chuyên chế. Nơi mà con người không thể nói, không thể bỏ phiếu, không thể làm bất cứ điều gì. Chúng ta thường xuyên tỏ ra ngưỡng mộ những tòa nhà đó. Chúng ta nghĩ rằng chúng đẹp. Vậy mà khi tôi nghĩ tới sự đói khổ của xã hội thứ mà không đem lại tự do cho con người, tôi không ngưỡng mộ những tòa nhà đó. Vậy nên dân chủ, dù rất khó đạt được, tôi tin vào nó.

16:22 Và tất nhiên rồi, ở Ground Zero còn gì nữa? Nó quả là một dự án phức hợp. Nó đầy cảm xúc. Có nhiều điều thú vị. Nó liên quan tới chính trị. Có nhiều đảng tham gia vào dự án này. Có nhiều hứng thú. Có tiền. Có quyền lực chính trị. Có cảm xúc của nạn nhân. Và dù trong mọi khó khăn vất vả, tôi không muốn ai đó nói rằng “Đây là một tấm bảng trắng, thưa kiến trúc sư. Ông muốn làm gì tùy thích.” Tôi nghĩ không có điều tốt đẹp nào có thể đến từ đó.

16:48 Tôi nghĩ kiến trúc là về sự nhất trí. Và về từ bẩn thỉu “thỏa hiệp”. Thỏa hiệp không phải là xấu. Thỏa hiệp, nếu mang tính nghệ thuật, nếu có thể đối mặt với các kỹ thuật của nó – và đây là bản thảo đầu tiên của tôi và nó không xa nhau quá. Và thế mà, sự thỏa hiệp, sự nhất trí, đó là điều mà tôi tin vào. Và Ground Zero, mặc cho mọi khó khăn, vẫn đang tiến lên phía trước. Thật khó nói. 2011, 2013. Tháp Tự do (Freedom Tower), đài tưởng niệm. Và đó là nơi tôi kết thúc.

17:17 Tôi đã được truyền cảm hứng khi tôi đến đây như một người nhập cư trên một con tàu như hàng triệu người khác, nhìn vào nước Mỹ trong quan điểm đó. Đây là nước Mỹ. Đây là tự do. Đây là điều chúng ta hằng mơ về. Tính cá nhân của nó thể hiện trên đường chân trời. Khả năng phục hồi của nó. Và cuối cùng, nó là sự tự do tượng trưng bởi nước Mỹ; không chỉ đối với tôi, một người nhập cư, mà là đối với hết thảy mọi người trên thế giới. Cảm ơn.

17:37 (Vỗ tay)

17:42 Chris Anderson: Tôi có một câu hỏi. Vậy anh đã thấy bình thường với quá trình đã xảy ra tại Ground Zerovà sự mấy mát của mẫu thiết kế đáng kinh ngạc, nguyên bản của anh?

17:52 Daniel Libeskind: Nhìn này, chúng ta phải chữa lành bản thân khỏi quan niệm rằng chúng ta là kẻ có quyền, rằng chúng ta có thể quyết định mọi chuyện. Chúng ta phải dựa vào người khác, và giữ quá trình theo cách tốt nhất có thể. Tôi đến từ Bronx. Tôi đã được dạy để không trở thành kẻ thất bại, không trở thành kẻ rút chạy trong một trận đánh. Bạn phải đấu tranh cho điều bạn tin tưởng. Bạn không thường xuyên thắng mọi thứ bạn muốn thắng. Nhưng bạn có thể khuấy động quá trình. Và tôi tin rằng thứ sẽ được xây ở Ground Zero sẽ có ý nghĩa, sẽ gây cảm hứng, sẽ kể cho các thế hệ khác về sự hy sinh, về ý nghĩa của sự kiện này. Không chỉ cho New York, mà cho cả thế giới.

18:26 Chris Anderson: Cảm ơn anh rất nhiều.

18:28 (Vỗ tay)

Theo TED Talks
Dịch bởi Ngan Nguyen H, Lace Nguyen

Đánh giá

0 thích
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Nếu bạn có công trình, bài viết hoặc tài liệu muốn chia sẻ. Viết bài ngay!

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

17 từ tạo cảm hứng cho Daniel Libeskind

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

    Đang xử lý file...