John Hodgman: Giải mã thiết kế

John Hodgman, một diễn viên hài kịch và một công dân siêu hạng, giải mã thiết kế của 3 biểu tượng hiện đại. (Nguồn từ The Design Studio session tại TED2012, điều hành khách mời bởi Chee Pearlman and David Rockwell.)

0:11 Hôm nay tôi sẽ giải mã cho các bạn 3 ví dụ về những mẫu thiết kế mang tính biểu trưng, và điều này hoàn toàn hợp lí khi tôi là người giải thích cho các bạn vì tôi có bằng Cử nhân về Văn học. (Cười) Nhưng tôi cũng nổi tiếng là một nhân vật truyền hình thiểu số và một nhà sưu tầm nhiệt huyết cuốn tập san Các Thiết kế trong tầm tay, vì vậy tôi biết khá rõ mọi thứ.

0:36 Bây giờ tôi biết chắc là các bạn nhận ra vật này; Nhiều người trong số các bạn có thể đã nhìn thấy nókhi bạn hạ cánh khí cầu cá nhân của bạn tại sân bay quốc tế Los Angeles trong vài ngày gần đây. Đây được gọi là Theme Building là cái tên mà theo nhiều lí do vẫn còn chưa rõ. Và nó có lẽ là ví dụ điển hình nhất chúng ta có được tại Los Angeles về kiến trúc ngoài hành tinh cổ đại.

1:04 Nó được khai quật lần đầu tiên vào năm 1961 khi mà họ đang xây dựng sân bay LAX, mặc dù nhiều nhà khoa học tin rằng nó có từ khoảng năm 2000 trước Công Nguyên, khi mà nó được sử dụng là một trạm không gian đa chiều bận rộn bởi các phi hành gia cổ đại những người đầu tiên định cư ở hành tinh nàyvà nuôi dưỡng giống loài của chúng ta từ nền tảng chưa có văn minh bằng việc cho chúng ta món quà là ngôn ngữ viết và công nghệ và món quà là các nhà hàng xoay vòng.

1:32 Nó được cho là đã thay thế cho các trạm vũ trụ cũ được đặt tại,đương nhiên là Sronehenge và được coi là một bước tiến bởi thiết kế gọn gàng, không có các tu sự treo xung quanh và rõ ràng, dễ dàng đỗ xe hơn. Khi nó mới được tìm ra, nó đã mở ra một kỉ nguyên mới của thiết kế tiến bộ mang tầm vóc tương lai từ thời cổ xưa được gọi là Googie, tương tự với thời kì Động cơ mới, một sự dùng sai tên. Xét cho cùng, những phi hành gia cổ đại, những người dùng nó đã không đi lại bằng máy bay thường xuyên, thay vào đó là di chuyển bằng những con rắn có cánh được vận hành bởi những sọ thủy tinh.

2:15 (Vỗ tay)

2:17 (Nhạc)

2:21 Ah vâng, cái bàn. Chúng ta dùng nó mỗi ngày. Và trên nó, là cái vắt nước cam. Nó được thiết kế bởi Philippe Starck, người mà tôi tin rằng đang ở dưới hàng ghế khán giả ngay lúc này. Và bạn có thể tháy rõ đây là thiết kế của Starck bởi sự chính xác, tính khôi hài, sự tiến bộ và sự đảm bảo về sự dữ dội tức thì. (Cười)

2:46 Đây là một thiết kế thách thức trực giác của bạn – Nó không phải như bạn nghĩ khi bạn nhìn thấy nó lần đầu tiên. Nó không phải là một mẫu dĩa được thiết kế để tóm lấy ba món khai vị ngay một lúc, điều này có vẻ rất hữu dụng khi ở ngoài hành lang, Tôi có thể cam đoan như vậy. Và mặc cho sự ảnh hưởng hiển nhiên bởi những phi hành gia cổ đại và vũ trụ già cỗi và thuyết 3 chân, nó không phải thứ gì được thiết kế nhằm gắn vào não các bạn và hút hết mọi suy nghĩ ra. Nó thực tế là một công cụ vắt cam và khi tôi đã nói như vậy, thì bạn sẽ không bao giờ coi nó như một thứ khác nữa.

3:20 Nó cũng không phải là một chuẩn mực thiết kế, nó là một chuẩn mực cho sự tiện dụng của thiết kế. Bạn có thể mang nó về nhà, không giống như Theme Building, cái mà sẽ ở lại đó mãi mãi. Nó có giá phải chăng và có thể về nhà với bạn và như thế đấy nó có thể đứng trên giá bếp của các bạn – Nó không thể chui vào tủ quần áo của bạn; tin tôi đi, tôi đã phát hiện ra rằng – nó làm nó cho giá bếp của bạn trở thành một chuẩn mực thiết kế. Một thứ nữa về nó, nếu bạn có nó ở nhà, đẻ tôi nói cho bạn nghe một điều mà có thể bạn chưa biết: khi bạn ngủ, nó sẽ sống dậy và đi quanh nhà bạn và vào check hòm thư của bạn và trông chừng bạn lúc ngủ. (Vỗ tay)

4:08 Được rồi, vật này là gì nhỉ? Tôi không biết. Tôi không hề biêt nó là cái gì. Nó trông thật kinh khủng. Nó có phải là một cái đĩa nhỏ không? Tôi không thể hiểu nổi. Có ai biêt không ạ? Nó là một cái …iPhone. Oh phải, tôi nhớ rồi. Tôi có cả gạch sàn phòng tắm nhà tôi được thiết kế với chúng từ lâu lắm rồi.

4:33 Không, nhưng tôi cũng có iPhone. Tất nhiên tôi có rồi. Đây là chiếc máy iPhone yêu quý của tôi. Tôi làm được nhiều thứ trên chiếc máy nhỏ bé này. Tôi rất thích dùng nó để đọc sách. Hơn thế, tôi thích mua sách qua nó mà tôi không bao giờ phải thấy tội lỗi vì không đọc chúng bởi chúng vào đây và tôi không bao giờ thấy chúng nữa và nó thật tuyệt vời. Tôi sử dụng nó mỗi ngày để đo cân nặng của một con bò,chẳng hạn.

4:57 Thường xuyên tôi phải công nhận rằng tôi đã thực hiện các cuộc gọi bằng chiếc điện thoại này. Tuy nhiên tôi thường quên nó. Đây là thiết kế mà khi bạn nhìn thấy nó, bạn quên nó luôn. Rất dễ để quên mất nguyên nhân xui khiến điều này điều mà xảy ra vào năm 2007 khi bạn lần đầu tiên chạm vào thứ này vì nó trở nên thịnh hành một cách nhanh chóng và bởi vì việc ngay lập tức chúng ta làm theo những hành vi này và biến nó thành phần mở rộng của cuộc sống của chúng ta. Không giống như Theme Building, đây không phải là công nghệ ngoài hành tinh. Tôi có thể nói rằng cái mà nó làm là đã phổ biến công nghệ cái mà, không giống những người trong căn phòng này, đối với nhiều người khác trên thế giới, vẫn cảm thấy rất xa lạ, và làm cho nó ngay lập tức cảm thấy thân thuộc.

5:45 Và không giống như công cụ vắt nước cam, nó không đe dọa sẽ gắn vào não của các bạn, mà thay vào đó, nó chỉ đơn giản cứ gắn vào não của các bạn thôi. (Cười) Và thậm chí bạn còn không để ý là nó đã xảy ra. Vậy thế đấy. Tên tôi là John Hodgeman. Tôi vừa mới giải mã thiết kế. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

6:07 (Vỗ tay)

Theo Ted Talks
Dịch bởi Phuong Le, Ha Thu Hai

Nếu bạn có công trình, bài viết hoặc tài liệu muốn chia sẻ. Viết bài ngay!

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

John Hodgman: Giải mã thiết kế

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Captcha!
Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

Đang xử lý file...