Joshua Prince Ramus: Xây nhà hát theo cách mới

Joshua Prince Ramus tin rằng nếu những kiến trúc sư nghĩ ra quá trình thiết kế của họ, những kết quả đem lại có thể kì diệu. Thuyết trình tại TEDxSMU, Dallas, ông hướng chúng ta đến sự tái thiết lập tuyệt vời của mình đối với nhà hát Wyly như là “cỗ máy sân khấu” khổng lồ định dạng lại chính nó chỉ cần một nút nhấn.

0:15 Hôm nay, tôi muốn chia sẻ về kiến trúc. Ý tôi là đã đến lúc kiến trúc phải đóng góp chút gì đó, không chỉ ở mặt biểu trưng. Đây là mũ bảo hiểm xây dựng tôi nhận từ 2 năm trước trong bước đột phá của dự án lớn nhất. mà tôi, và công ty từng tham gia. Tôi phấn khởi tham gia và là người duy nhất đứng trên sân khấu với chiếc mũ bảo hiểm ánh bạc. Tôi từng nghĩ nó đại diện cho tầm quan trọng của kiến trúc.

0:42 Tâm trạng phấn khởi đó theo tôi về tận nhà, ném chiếc mũ bảo hiểm lên giường, nằm xuống giường, tôi chợt phát hiện bên trong có một tờ ghi chú. (Cười) Tôi nghĩ đây chính là một ẩn dụ tuyệt vời về hiện trạng kiến trúc và kiến trúc sư. Chúng ta đều chỉ vì mục đích trang trí. (Cười)

1:03 Chúng ta phải đổ lỗi cho ai đây? Chúng ta chỉ có thể tự trách chính mình. Hơn 50 năm qua, ngành thiết kế và công nghiệp xây dựng ngày càng phức tạp và ngày càng nhiều tranh chấp. Và chúng ta, kiến trúc sư, đều nhút nhát. Cho nên, khi chúng ta đối mặt với nguy cơ, chúng ta có xu hướng ngày càng lùi bước,và không may là, nơi nào có nguy cơ, đoán xem, nơi đó có: quyền lực. Nên cuối cùng chúng ta bị dồn vào một vị thế bị cách li hoàn toàn, ở tận đây.

1:30 Chúng ta, những kẻ nhát gan sẽ làm gì? nhưng chúng ta là những kẻ nhát gan thông minh. Chúng ta định nghĩa lại vị thế bị cách li là vị trí kiến trúc. Chúng ta thông báo, “Nè, ngành kiến trúc ở đây nè, nói theo ngôn ngữ tự trị chúng ta sẽ kiểm soát cách tiến hành.” Và rồi chúng ta sắp làm một việc thật sự tồi tệ đối với ngành này. Chúng ta tạo ra một sự cách biệt giả tạo giữa việc thiết lập và thực hiện, giá như thiết lập mà không cần thực hiện, và giá như bạn có thể thực sự tiến hành mà không cần biết cách thiết lập ra sao.

2:03 Bây giờ lại phát sinh vấn đề khác. Lúc chúng ta bắt đầu thuyết phục thế giới kiến trúc được thiết lập bởi những phác thảo tuyệt tác của từng cá nhân. Và nỗ lực phi thường để biến những phác thảo này trong biết bao năm qua không chỉ là thứ bị chế nhạo, mà chúng ta còn xóa bỏ nó như là thi hành án tử. Tôi muốn tranh luận thật vô lí khi cho rằng 30 phút giao hợp là hoạt động sáng tạo, và 9 tháng thai nghén,và, lạy trời đừng đến nỗi vậy, 24 tiếng lao động trẻ em chỉ đơn thuần là thi công.

2:41 Chúng ta, những kiến trúc sư, cần làm gì? cần kết nối lại sự thiết lập và thi công. Và chúng ta cần bắt đầu làm chủ lại quy trình như lúc trước thay vì thiết lập đối tượng. Nếu làm vậy, tôi tin chúng ta có thể quay lại 50 năm trước và bắt đầu đem công ty trung gian, kĩ thuật xã hội đưa vào kiến trúc. Giờ có nhiều việc kiến trúc sư cần học, như quản lí hợp đồng, học cách viết hợp đồng, nắm rõ quá trình thu mua, hiểu giá trị thời gian của tiền bạc và cách lập dự toán.

3:12 Nhưng tôi không nói chuyện này mà đề cập lúc bắt đầu tiến hành, thông qua 3 bước mô phạm. Bước đầu tiên: thiết lập vị thế cốt lõi đối với khách hàng. Kiến trúc sư phát ngôn như thế nghe thật sốc.

3:24 Bước thứ 2: ra quyết định rõ ràng Cùng khách hàng đưa quyết định cuối cùng. Thời điểm mà bạn, là một kiến trúc sư, cùng với khách hàng, bắt đầu thêm vào ý nghĩa của tầm nhìn và môi giới. Nhưng chúng phải được tiến hành cùng nhau. Chỉ sau khi làm xong chuyện này bạn mới làm bước tiếp theo: bắt đầu đề đạt những sự kiện liên quan kiến trúc để thể hiện những vị trí đó. Cả người chủ và kiến trúc sư được khuyến khích phê bình sự kiện đó dựa vào vị trí mà bạn nắm giữ.

3:52 Tôi tin một điều tuyệt vời sẽ xảy ra nếu bạn làm như vậy. Tôi gọi đó là việc thả lỏng kiểm soát một cách có năng suất Bạn không biết kết quả cuối cùng là gì. Nhưng tôi xin hứa, với năng lực của não bộ và niềm đam mê cùng sự tận tâm, bạn sẽ đạt được thành phẩm vượt xa sự thỏa thuận, và là điều mà bạn không thể hình dung ra ngay từ đầu hoặc tự sáng tạo ra được.

4:21 Giờ tôi sẽ đề cập tới những vấn đề liên quan những phác thảo ngớ ngẩn. Đây là phương thức làm việc của chúng ta ngày nay. Chúng ta đẩy người Spartan cao 120 feet, hay nói cách khác, tầm nhìn của ta, đến cổng thành Troy của khách hàng. Vậy mà chúng ta không hiểu lí do họ không cho chúng ta vào. Phải không? À, thế thì tại sao ta không đẩy đến cổng thứ họ muốn?

4:47 Đây là một ẩn dụ khá là nguy hiểm, vì dĩ nhiên chúng ta đều biết bên trong ngựa thành Troy là nhóm người cầm giáo. Ta có thể đổi ẩn dụ. Gọi ngựa thành Troy là chiếc tàu giúp bạn băng qua cổng thành,vượt qua những hạn chế của một công trình. Lúc đó, bạn và khách hàng của mình có thể bắt đầu cân nhắc về thứ mà bạn định đặt trong tàu, đại lý, tầm nhìn. Và nếu bạn làm vậy, bạn nên thực hiện một cách đầy trách nhiệm, Tôi tin thay vì cung cấp lính Spartan, bạn có thể bố trí các cô gái.

5:18 Nếu tôi tóm tắt tất cả trong bản thảo đơn giản thì sẽ như vậy. Nếu chúng ta giỏi ngành của mình có phải chúng ta nên hiểu được sự kiện liên quan kiến trúc suôn sẻ lướt qua sự hạn chế của công trình và khách hàng? Với suy nghĩ đó, tôi định trình bày dự án rất gần gũi với mọi người tại đây – tuy không gần gũi, nhưng chắc quen thuộc với nhiều người ở đây. Và đó là dự án sắp đi vào hoạt động vào tuần tới, ngôi nhà mới của trung tâm nhà hát kịch Dallas, nhà hát kịch Dee và Charles Wyly.

5:47 Tôi sẽ trình bày theo thuật ngữ tương tự: vấn đề, vị thế và sự kiện liên quan kiến trúc. Bây giờ, vấn đề đầu tiên chúng ta đối mặt đó là nhà hát kịch Dallas nổi tiếng vượt ngoài trí tưởng tượng của bạn nó chỉ là kẻ đứng ngoài “chế độ tam hùng” của New York, Chicago và Seattle. Điều này liên quan tham vọng của lãnh đạo. Nhưng nó cũng liên quan tới một điều gì đó khá khác thường, và đó là: tòa nhà nhỏ xấu xí này, nơi họ biểu diến.

6:14 Tại sao tòa nhà nhỏ xấu xí này lại quan trọng với danh tiếng và sự đổi mới của họ? Vì họ có thể làm bất cứ chuyện gì họ muốn đối với tòa nhà này. Khi bạn ở Broadway, bạn không thể làm đổ phần sân khấu trước. Tòa nhà này, khi nhà chỉ đạo nghệ thuật muốn làm vở “Vườn cherry” và muốn mọi người bước ra khỏi sân khấu, họ đem máy xúc gào ngược, và họ chỉ đơn giản đào cái hố. À, thật thú vị. Bạn bắt đầu có được giám đốc nghệ thuật giỏi nhất, nhà thiết kế phong cảnh, nghệ sĩ khắp nước đến đây biểu diễn bạn không thể làm ở nơi khác ngoài nơi đây.

6:47 Vì vậy, vị trí đầu tiên chúng tôi nhận là, “Nè, tòa nhà mới mà kiến trúc sư bọn tôi xây ít nhất phải đem lại sự tự do tương tự như của tòa nhà cũ kĩ đổ nát trước đó.” Vấn đề thứ hai là sắc thái của vấn đề thứ nhất. Và đó là công ti và tòa nhà đa dạng hình thức. Có nghĩa là chúng có thể dùng để biểu diễn, cũng như chúng có cố gắng trở thành trung gian trước sân khấu, cột chống, sàn phẳng, sân khấu, xà ngang, bạn có thể kể thêm. Tất cả những gì họ cần là lao động. Thật ra có chuyện xảy ra

7:19 Với các tổ chức trên khắp thế giới. Bắt đầu khó khăn trong việc nâng cao chi phí hoạt động, ngân sách hoạt động. Vì vậy, họ ngừng tuyển lao động rẻ mạt. Và thật ra họ phải ổn định tổ chức đi vào cái gọi là nhà thi đấu chất lượng kém.

7:34 Vị trí thứ hai chúng ta có chính là sự tự do chúng ta đem lại, khả năng di chuyển giữa các hiện trạng sân khấu, nên được tiến hành mà không cần dựa vào chi phí hoạt động. Được không? Có thể chấp nhận được. Hiện tượng kiến trúc nói thẳng ra chỉ là điều ngớ ngẩn. Lấy hết những thứ ở phía trước và phía sau ngôi nhà và đặt lại vị trí ở phía trên và phía dưới ngôi nhà.

7:56 Lúc đầu bạn nghĩ, “Thật điên rồ, bạn có thể nhận được gì đây?” Chúng ta tạo ra cái chúng ta muốn gọi là superfly. (Cười) Bây giờ, superfly, ý nghĩa là bạn nhận tự do vốn có với sức mạnh siêu cấp, và bạn làm mờ đi sức mạnh siêu cấp và khán phòng. Đột nhiên giám đốc nghệ thuật có thể di chuyển giữa sân khấu khác nhau và hiện trạng khán giả. Và vì thanh chắn có khả năng nhận những yếu tố tinh mới, tự nhiên phần còn lại của môi trường có thể là tạm thời. Bạn có thể khoan, cắt, đóng đinh, bắt vít sơn và thay thế, với chi phí tối thiểu.

8:30 Có thuận lợi thứ ba là bằng cách di chuyển nhưng không như mong đợi. Và đó chính là giải phóng đường bao ngoài của hội trường theo cách lạ nhất. Và điều đó tạo cho giám đốc nghệ thuật khả năng xác định việc loại bỏ sự hoài nghi. Tòa nhà tạo tự do cho giám đốc nghệ thuật để nhận thức hầu hết các loại hình hoạt động ẩn dưới đối tượng trôi nổi này. Nhưng cũng thách thức quan điểm về việc loại bỏ sự hoài nghi. như hoạt động lần cuối của Macbeth, nếu anh ta hoặc cô ta muốn bạn liên kết truyện ngụ ngôn bạn thấy cùng Dallas, với cuộc sống thật của bạn, anh ta hoặc cô ta cũng có thể làm như vậy.

9:06 Để làm được, chúng ta và nhiều khách hàng phải làm chuyện gì đó đáng chú ý. Thật ra, chính những khách hàng là người phải làm chuyện này. Họ phải đưa ra quyết định, dựa vào vị trí chúng ta dùng đếnđể xác định lại ngân sách từ 2/3 tiền vốn từ ngành kiến trúc và 1/3 cơ sở hạ tầng, để đảo ngược hoàn toàn, 2/3 cơ sở hạ tầng và 1/3 tiền vốn từ ngành kiến trúc. Có nhiều điều để khách hàng chấp nhậntrước khi bạn thật sự thấy được kết quả của khái niệm này. Nhưng căn cứ vào những vị trí, họ đưa bước nhảy vọt giáo dục về lòng tin để thực hiện. Và chúng ta tạo ra cái chúng ta gọi là chiếc máy hát một cách hiệu quả.

9:40 Hiện nay, chiếc máy hát đó có khả năng di chuyển giữa toàn bộ các cấu hình tại nút đẩy và vài người dọn dẹp hậu trường trong thời gian ngắn. Nhưng nó cũng có tiềm năng không chỉ cung cấp đa dạng còn đem lại nhiều chuỗi xử lí. Có nghĩa là: giám đốc nghệ thuật không cần thiết phải đi dọc hành lang.

10:01 Chúng ta học được khi tham quan các nhà hát là họ ghét kiến trúc sư như chúng ta, vì họ nói điều đầu tiên họ phải làm, 5 phút đầu tiên của chương trình bất kì, chính là họ phải đưa kiến trúc ra khỏi tâm trí của khách hàng. Giờ có nhiều tiềm năng trong tòa nhà này cho phép giám đốc nghệ thuật thật sự chuyển vào trong tòa nhà mà không dùng kiến trúc của chúng ta. Sự thật là, có tòa nhà, có cái mà chúng ta gọi là đồ họa. Bạn sẽ đi dọc hành lang, đi ngang hành lang với mũi khoan đung đưa dù bạn có thích chúng hay không, đi lên cầu thang hướng bạn đến khán phòng.

10:32 Nhưng cũng có tiềm năng cho phép mọi người di chuyển từ bên ngoài, trong trường hợp đề xuất một loại cổng ra vào kiểu Wagnerian, vào bên trong khán phòng. Và đây là kết quả của hiện thực. Có 2 cánh cửa lớn xoay quanh trục cho phép mọi người di chuyển ngay từ bên ngoài, vào trong hoặc từ bên trong, ra bên ngoài, những người biểu diễn hay khán giả tương tự.

10:54 Hãy hình dung diễn biến. Tôi phải nói thật đây không phải chuyện về một tòa nhà vì mất thời gian rất dài.Nhưng hãy hình dung sự tự do nếu bạn có thể nhìn xa hơn, thật ra bạn có thể xem xét lối vào kiểu Wagnerian, cảnh đầu tiên ở cột nước, thời gian tạm nghỉ ở Hi Lạp, cảnh thứ 2 ở đấu trường, và bạn có thể rời khỏi hành lang cùng mũi khoan đung đưa. Tôi muốn nói, việc trình diễn kiến trúc. Đó là nắm bàn tay của kiến trúc sư thật sự di chuyển bàn tay của kiến trúc sư nhờ vào bàn tay của giám đốc nghệ thuật.

11:24 Tôi sẽ trình bày 3 cơ cấu cơ bản. Đây là cơ cấu sàn phẳng. Bạn nhận ra không có phía trước sân khấu,nhiều ban công đã được nâng lên, không có chỗ ngồi, sàn khán phòng thì bằng phẳng.

11:35 Cơ cấu thứ nhất rất dễ hiểu. Nhiều ban công bị sụp, bạn thấy dàn nhạc bắt đầu hơi nghiêng về phía trước ở phía cuối sân khấu, và những chỗ ngồi có sẵn.

11:46 Cơ cấu thứ 3 có chút hơi khó hiểu hơn. Bạn thấy đó, có nhiều ban công thật sự phải di chuyển ra khỏi đây. để đưa một lực đẩy vào trong không gian. Và có nhiều chỗ ngồi thật sự cần thay đổi phương hướng, và thay đổi độ nghiêng, cho phép chuyện đó xảy ra.

12:00 Tôi sẽ làm lại điều này để bạn thấy. Tại đây bạn thấy nó nằm bên trong ban công phía trước sân khấu.Và điều này nằm trong cơ cấu thúc đẩy.

12:08 Để làm được điều đó, lần nữa, chúng ta cần khách hàng chấp nhận rủi ro giáo dục, Họ nói với chúng tôi một điều quan trọng: “Bạn sẽ không làm phép thử beta.” Nghĩa là, không có gì chúng ta có thể làmchúng ta có thể là tiên phong làm việc này. Họ đồng ý cho chúng ta áp dụng công nghệ từ những lĩnh vực khác đã có cơ chế an toàn cho tòa nhà này,

12:27 Và giải pháp liên quan những chiếc ban công là để dùng cái mà chúng ta biết như việc nâng bảng ghi điểm. Bây giờ, nếu bạn định lấy bảng ghi điểm và bỏ nó trên đất và trong rượu whiskey, điều đó sẽ tệ lắm. Nếu bạn không thể lấy bảng ghi điểm ra khỏi đấu trường và có thể làm cho Ice Capades vào đêm kế, điều đó cũng có lẽ sẽ tệ lắm. Và công nghệ này đã có những cơ chế an toàn và cho phép nhà hát và khách hàng thật sự làm được chuyện này với sự tự tin là họ sẽ có thể thay đổi những cấu hình bất cứ lúc nào.

13:00 Công nghệ thứ hai mà chúng ta đã áp dụng là dùng những thứ có thật mà bạn biết từ phía sân khấu trong nhà hát opera. Trường hợp này, hiện giờ là chúng ta đang lấy sàn của dàn nhạc, nâng nó lên, xoay vòng, thay đổi độ nghiêng, đưa nó trở lại sàn phẳng, đổi độ nghiêng lần nữa. Thực tế, bạn có thể bắt đầu xác định độ nghiêng và góc nhìn của nhiều người trong lúc ngồi xem dàn nhạc.

13:24 Tại đây bạn thấy ghế bị xoay vòng từ phía trước hay cuối sân khấu để đẩy mạnh cấu hình. Cũng tại phía trước sân khấu. Đây là tòa nhà đầu tiên trên thế giới mà phía trước sân khấu có thể hoàn toàn bay ra khỏi không gian. Bạn nhìn thấy nhiều bộ cản âm cũng như cơ cấu bay và lối đi qua khán phòng. Và cuối cùng, trên cùng của tòa tháp bay, khung cảnh thiết lập cho phép sự biến đổi diễn ra.

13:51 Như tôi đã nói, tất cả điều đó là nhắm phục vụ việc tạo ra một cơ chế linh hoạt có thể chấp nhận được.Nhưng chúng ta có lợi ích khác, và đó là khả năng của chu vi khi bất chợt kết hợp Dallas ở bên ngoài.Bạn thấy tòa nhà trong tình trạng hiện nay cùng những tấm màn khép lại. Đây là nghệ thuật vẽ tranh thật. Thật ra, cái này không phải tấm màn. Những tấm màn nhựa được kết hợp cùng những cửa sổ, một lần nữa cơ chế an toàn có thể được tăng cao để bạn có thể hoàn toàn sáng tỏ, nếu bạn đã chọn, sự phối hợp của nhà hát đứng phía sau, diễn tập… Nhưng bạn cũng có khả năng cho phép khán giả xem Dallas, trình diễn sau tấm màn sân khấu trong phần trình diễn của bạn.

14:33 Bây giờ, nếu tôi đưa bạn đến – đây là bản thảo ý tưởng – đưa bạn đến loại hỗn hợp của nhiều thứ trộn lẫn nhau. Bạn sẽ có một ấn tượng sâu sắc tương tự. Bạn sẽ được phép mang những đồ vật hoặc người biểu diễn vào trong phòng biểu diễn. “Aida”, chú voi, bạn có thể đem theo. Bạn sẽ có thể trình diễn từ khán phòng đến Dallas hoặc ngược lại, từ Dallas đến khán phòng. Bạn sẽ có thể mở nhiều phần để thay đổi qui trình, cho phép nhiều người ra vào lúc tạm nghỉ, hay đi vào lúc bắt đầu hoặc lúc kết thúc của một buổi diễn.

15:05 Như đã nói, tất cả ban công có thể di dời, nhưng cũng có thể biến mất hoàn toàn. Phía trước sân khấu có thể bay lượn. Bạn có thể mang những đồ vật to lớn vào trong phòng. Nhưng thuyết phục nhất là khi chúng ta phải đối mặt với ý tưởng của chi phí thay đổi từ kiến trúc sang cơ sở hạ tầng, là điều được trình bày. Và đây không phải tính uốn nắn của toàn nhà thật sự được xây, nhưng ít ra cũng đề xuất được ý tưởng nào đó.

15:28 Tòa nhà này có khả năng, nói ngắn gọn là, quay lại tổ chức tầng phẳng mà họ có thể tạm thuê nó. Nếu có ai làm ở hãng hàng không của Mĩ, làm ơn cân nhắc lại việc tổ chức tiệc Giáng Sinh ở đây. (Cười) Điều đó cho phép công ti nâng cao ngân sách hoạt động mà không cần cạnh tranh với địa điểm khác có nhiều khán phòng lớn hơn. Đó là một lợi ích to lớn.

15:49 Cho nên, công ti hát kịch có khả năng tiến hành toàn bộ hàn kín, điều chỉnh ánh sáng, độ vang âm thanh,sự liên quan mật thiết đến Shakespeare, nhưng cũng có thể áp dụng cho Beckett cùng hình dạng nền trời của Dallas ngồi phía sau đó. Đây là cơ cấu sàn phẳng. Nhà hát đã trải qua nhiều tiến triển rồi.

16:07 Đây là cơ cấu ở cuối sân khấu. Thật sự rất đẹp. Có một ban nhạc rock. Chúng ta đứng quan sát độ vang hoạt động, bạn có thể thấy người làm nhưng không thể nghe được họ. Điều này rất ư là phi thường. Đây là cơ cấu thúc đẩy. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, bạn thấy khả năng tạo nhiều sự kiệnđể tạo ra ngân sách hoạt động khôi phục tòa nhà đang xây dựng để công ti vượt qua vấn đề lớn nhất.

16:31 Tôi sẽ trình bày trong một khoảng thời gian ngắn. Chỉ cần 2 người là có thể làm được. trong thời gian tối thiểu. Đây là lần đầu tiên tiến hành thay đổi. và thật ra là có hàng ngàn người vì mọi người háo hức và muốn tham gia. Vì vậy, bằng cách cố gắng mặc kệ hàng ngàn con kiến đang bò xung quanh. Và nghĩ việc này được tiến hành với một vài người. Một lần nữa, chỉ vài người được yêu cầu. (Cười) Tôi xin hứa.Ở kia kìa. (Vỗ tay)

17:48 Vì vậy, tóm lại, một vài chi tiết. Đây là nhà hát kịch Dee và Charles Wyly của trung tâm trình diễn nghệ thuật AT&T. Trình diễn vào buổi tối. Cuối cùng là cả trung tâm trình diễn nghệ thuật AT&T. Nhà hát con sò Winspear bên phải, nhà hát kịch Dee và Charles Wyly nằm bên trái.

18:06 Và để nhắc nhở bạn rằng đây là một ví dụ mà kiến trúc thật sự đóng góp một phần. Nhưng chúng ta phải đi đến kết luận đó mà không hiểu nơi chúng ta sẽ đi, chúng ta đã biết về nhiều vấn đề ở công ti đóvà khách hàng phải đối mặt. Ta nhắm vào những mục tiêu và qua đó, chúng ta bắt đầu nhận ra hiện thân của kiến trúc đi đến kết luận là không ai trong chúng ta, thật sự không ai trong chúng ta có thể hiểu được ngay từ đầu hay hiều về bản thân mình. Cảm ơn. (Vỗ tay)

Theo TED Talks
Dịch bởi Fiesta Bui và Phuong Quach

Nếu bạn có công trình, bài viết hoặc tài liệu muốn chia sẻ. Viết bài ngay!

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Joshua Prince Ramus: Xây nhà hát theo cách mới

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Captcha!
Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

Đang xử lý file...