The package ostyvaniya.Pobochnye change effects from taking the drug are rare. For the digestive system may occur with diarrhea and indigestion. In addition, it will not prevent the development of allergic diseases and skin diseases yolk vysypaniyami.Ishemicheskaya serdtsaKartofelno has maskaMedovaya vannochkaVernut berries help hair shine. 100 g of fresh berries, pour a cup of boiling water, let sit and applied to wet hair and a half hours. Rinse with warm water half an egg yolk vodoy.Vzbeyte and gradually add 15 grams of oatmeal. Read Full cipro Report The resulting mixture is placed on the face and neck, and gently massage. After 15-20 minutes, remove a cotton swab dipped in breeding herds vode.Bolee Kombucha suitable cold for two or three liters neck and wide. It is desirable that the two boxes: a mushroom, one of the final beverage. Mushroom infusion should dump every 2-3 days, a little less - 56 winter day. It can be arranged to inject sealed in the refrigerator or in the basement of a long storage period.
Phần 1: Cuộc Đối Thoại với RCR Arquitectes

Tác giả : william j.r. curtis – tạp chí El Croquis 162

Cuộc phỏng vấn này được thực hiện tại văn phòng của RCR Arquitectes, nơi từng là một xưởng đúc kim loại phía sau những dãy phố của Olot, bắc Catalunya. Không gian làm việc của bộ ba sáng lập có một cái bàn rất lớn ở chính giữa, là nơi họ chia sẻ và phản biện các ý tưởng dự án. Phòng phía trên có thể được tiếp cận thông qua một cầu thang thép màu đen, và môi trường được xác định bởi hàng loạt các cung bậc sắc thái (tones) và chất liệu bề mặt (texture) màu đen.

RCR và William Curtis

Chúng tôi đang chìm trong một thế giới của các mặt phẳng thép, có chỗ là sự thô ráp với những vết ố hoen rỉ,vài chỗ nhẹ nhàng hơn, tan biến và bóng bẩy, gần giống với chất sơn mài ở phương Đông. Các kiến trúc sư lướt nhẹ nhàng đôi chân xung quanh không gian này, trên những chiếc dép màu đen. Đâu đó trong cái thẩm mỹ giản dị này, ẩn chứa một sự liên tưởng về nước Nhật xa xưa.

Bề mặt vật liệu tại văn phòng RCR

Không khí ở đây mộc mạc và thân thuộc như thể các cuộc trò chuyện vừa mới xảy ra vào một thời điểm nào đó. Đổi lại, các cuộc trò chuyện làm củng cố sự trao đổi cá nhân xảy ra giữa tác giả bài viết này với từng thành viên RCR trong hơn một ngày rưỡi vừa qua. Một trong số đó là một ngày dài trò chuyện cùng Rafael Aranda khi đi tham quan những công trình gần đây tại Barcelona, Besalu và Olot. Một cuộc đối thoại nữa là với Ramon Vilalta khi ông đang nghiên cứu mô hình trong studio. Buổi sáng trước cuộc thảo luận tập trung đông đủ của chúng tôi, là nửa ngày làm việc hiệu quả khi tham quan các dự án ở Ripoll và Olot cùng với Carme Pigem.

Tôi đi thẳng đến Barcelona từ Rome, nơi Rafael đã có một bài tham luận với tiêu đề “Bóng tối của thời gian: Những tiếng vang từ Voyage d’Orient của Le Corbusier” tại Palazzo Baldassini (1517), nơi chỉ cách ngôi đền Pantheon một đoạn ngắn. Bài tham luận trong dịp kỷ niệm 100 năm hành trình đáng nhớ của kiến trúc sư Le Corbusier vào năm 1911 đến thế giới Địa Trung Hải cổ đại trong nghiên cứu về những thành tố cơ bản của kiến trúc. Nó cũng khám phá những sự chuyển biến trong các thời kì sáng tác suốt cuộc đời của Le corbusier. Cuộc trò chuyện với Rafael đã được nhấn mạnh với rất nhiều tham chiếu tới những tu viện và tầm quan trọng của chúng đối với Le Corbusier, cũng như đối với RCR trong một số căn nhà của họ với những không gian bên trong đậm chất thiền và những khung cảnh hướng tới tự nhiên. Truyền thống là một động lực sống: các thế hệ quay trở lại với một vài ý tưởng tương tự cơ bản từ thế hệ trước , để rồi tiếp tục tiến lên.

Trước khi ghi âm cuộc trò chuyện, người phỏng vấn và các kiến trúc sư thống nhất rằng bài phỏng vấn này nên tập trung vào những chủ đề dài hạn; dựa trên những dự án gần đây, đã thi công và chưa thi công; dựa trên những câu hỏi rộng hơn về văn hóa đương đại; và dựa trên “sự hiểu biết” của RCR về các kiến trúc sư khác, như Alvar Aalto với những công trình mà họ đã trải nghiệm gần đây, lần thứ hai. Cuộc trò chuyện chia ra làm hai phần, phần một là trước bữa trưa, phần hai là sau đấy. Những câu hỏi được thực hiện bằng tiếng Anh, Pháp hoặc Tây Ban Nha. Những câu trả lời chủ yếu là tiếng Tây Ban Nha, nhưng với một chút từ lóng tiếng Catalan. Vì cả người phỏng vấn và Carme Pigem nói tiếng Pháp khá tốt, một số phần giải thích được trao đổi bằng tiếng Pháp. Trong quá trình biên soạn, sẽ có những chỗ cần tổng hợp và giản lược khi cần thiết.

Voyage d’Orient là các ghi chép và kí họa của Le corbusier trong chuyến đi vòng quanh châu âu, Grand Tour 1911.

Bề mặt vật liệu tại văn phòng RCR
Phòng mô hình và thảo luận
Phòng làm việc
Phòng làm việc
Phòng nhân viên
Góc nhìn ra khu vườn

Chúng ta bắt đầu nào . Hôm nay là ngày bao nhiêu nhỉ?

P (Carme Pigem): 11/11/11: có vẻ như một ngày đặc biệt ?

Một ngày có tỷ lệ cân bằng tuyệt vời. Chúng ta sẽ bắt đầu với các dự án hoàn thành gần đây của RCR, Lều của nhà hàng Les Cols, một trong những phần xây thêm trong khu phức hợp mà RCR thiết kế cho Les Cols tại Olot. Tôi thấy công trình này – hay tôi nên gọi nó là một cấu trúc, hay một không gian? – rất hấp dẫn, rất nguyên bản. Hơn nữa nó tóm lại rất nhiều tiêu chí, chủ đề của các bạn từ thuở bắt đầu. Rafael chiều hôm qua đã cùng với tôi đi tham quan cái Pavilion trong làn ánh sáng đang dần tắt. Anh ta đã nhìn thấy đôi mắt tôi bừng sáng đầy sức sống! Tôi không thể giấu nổi phản ứng của tôi với kiến trúc. Nó tác động ngay lập tức. Có một sự rung động của ánh sáng và bóng tối trong cái Pavilion. Nơi đó thực sự huyền diệu. Những tuyên bố kiến trúc rất rõ ràng: sự tương phản giữa mái nhà nổi và sàn đá hạt thô; bầu không khí được tạo ra bởi các lớp mờ ảo với các tấm rèm làm bằng nhựa mờ; bóng đổ của thực vật và cành cây. Các bạn có cho rằng dự án này chứa đựng rất nhiều ý tưởng đã dẫn dắt công việc của văn phòng trong suốt những năm qua?

cảnh quan vùng Garotta

A (Rafael Aranda): Trong tất cả các dự án của chúng tôi, mối quan hệ giữa bên trong và bên ngoài là một yếu tố quan trọng. Mang bên ngoài vào bên trong là một nỗi ám ảnh thường trực – trong Casa M-Lidia, Hồ bơi trong nhà ở Manlleu, các văn phòng gần đây mà chúng tôi xây dựng ở Plaza de Europa ngoại ô Barcelona. Các pavilions mà chúng tôi đã xây dựng một vài năm trước đây cho nhà hàng Les Cols, tất cả đều là sự hòa quyện với nhau giữa không gian nội thất và ngoại thất.

Chức năng cho Marquee (cái lều) ở Les Cols là một không gian để cho người ta rảo bước ngang qua. Chúng tôi muốn mọi người có một cảm giác bên ngoài, vì nó là một phần trong trải nghiệm của họ. Chúng tôi muốn tạo ra một không gian mà không thể tồn tại bên trong một tòa nhà: một nơi mà mọi người sẽ cảm nhận được sự thay đổi thời gian trong ngày và sự thay đổi của thời tiết, sự khác nhau đến từng phút một của mưa, của ánh sáng. Chúng tôi muốn phát triển một mối quan hệ giữa cuộc sống và thiên nhiên. Đó là những gì chúng tôi đang tìm kiếm.

Marquee for the Les Cols Restaurant

Nhưng tòa nhà chuyển hóa thiên nhiên: nó là một khái niệm trừu tượng. The Marquee là một bộ lọc. Đó là một cách để hấp thu năng lượng của thiên nhiên. Sự đột phá quan trọng là việc sử dụng các tấm nhựa mờ. Các bạn có thể bình luận, trước tiên dựa trên “ý tưởng”, sau đó tầm quan trọng của vật liệu nói chung, rồi trên hết tầm quan trọng của tấm màng này không?

V (Ramón Vilalta): Rafael đã nhấn mạnh về khía cạnh bên trong và bên ngoài ở những công trình của chúng tôi. Trong thực tế phần lớn trong số này, như Tussols-Basil Bathing Pavilion tại Olot được thực hiện gần hai mươi năm trước. Đối với kiến trúc của chúng tôi, nó không phải là việc thiết lập các giới hạn bởi những bức tường, mà bằng các phương tiện khác. Vâng chắc chắn là The Marquee cũng kéo theo nhiều khía cạnh của các dự án trước đó. Một trong số đó liên quan đến sự nhập nhằng, không rõ ràng của các giới hạn (the ambiguity of limits). Một số khác liên quan đến sự nhập nhằng của các định nghĩa (the ambiguity of definitions). Người ta sẽ không chắc chắn và cứ loanh quanh tự hỏi liệu công trình này là một dự án kiến trúc, một dự án cảnh quan, một dự án “tự nhiên”, hay một dự án “sinh thái”? Cũng sẽ có một sự nhập nhằng trong sự trải nghiệm các kích thước của nó, và cả trong cách sử dụng. Nó có thể phục vụ cho nhiều mục đích. Nó được xây dựng cho một chức năng nhưng nó đủ rõ ràng để có thể phục vụ cho rất nhiều chức năng khác.

Ví dụ như một không gian triển lãm?

V: Chính xác. Hơn nữa những giới hạn nhập nhằng, không rõ ràng này xuất phát từ sự quan tâm đặc biệt đến vật liệu, giống như các trường hợp trong nhiều dự án của chúng tôi. Chúng tôi không chỉ quan tâm đến phi vật chất mà còn ở tính xác thực của vật liệu. Thép là thép mà không cần đến bất kỳ sự tô vẽ nào. Các cấu trúc tạo ra những rung động quang học. Bê tông thì phải cực kì bê tông. Một số dự án của chúng tôi rất vật chất (như Nhà máy rượu ở Bell-Lloc) và những dự án khác khao khát phi vật chất hóa. Dự án này, Marquee, là cả vật chất và phi vật chất. Nó là rắn rỏi và thanh tao cùng một lúc.

A: Quay trở về với khía cạnh giới hạn trong kiến trúc: Trường mẫu giáo El Petit Comte tại Besalu với các cột màu có thể được cảm nhận như một hình chữ nhật khi nhìn từ bên ngoài. Nhưng từ bên trong nó tan chảy vào môi trường xung quanh. Trong Marquee chúng tôi tìm kiếm không gian không thể định nghĩa, rằng nó sẽ còn mở rộng trong chiều sâu không gian …

Những không gian có thể thở?

A: Vâng, hít vào và thở ra thật sâu. Những không gian với chiều sâu vô tận, không bị xác định bởi các giới hạn.

The Marquee

Điều này khá là thiết yếu trong tất cả các công trình của các bạn. Một sự nhập nhằng khác sẽ là giữa chìm và nổi, lực hấp dẫn và phản lực hấp dẫn. Với cái mái của Marquee, có một cảm giác của ‘sự linh hoạt’, của trọng lượng và trọng lực, và sức căng, như những cây tre thép ( steel bamboos) . Nhưng đó cũng là cảm giác ‘lơ lửng’. Các chi tiết của các đầu dầm được thực hiện với các mặt bích giúp nâng hai điểm đầu ra khỏi bức tường, tách mái ra nhờ sự hỗ trợ vững chắc. Nhưng hướng về phía trung tâm là một cảm giác của sự cân bằng. Tất cả điều này là rất quan trọng trong sự lo sợ trực tiếp của kiến trúc. Một mặt khác của dự án là yếu tố con người, không chỉ giới thiệu quy mô mà còn là một sự hiện diện của con người. Có một khía cạnh mang tinh thần nghi lễ. Đó là một nơi hội họp. Có một cái gì đó về nó mà làm tôi nhớ đến nhà hát. Nó cũng giống như một ngôi đền trang nghiêm, một nơi cho một giáo phái! Nhưng đồng thời nó cũng rất thoải mái,thân mật . Bạn có thể nói rằng đây là một mối quan hệ nhập nhằng khác. Nó đối xứng theo nghĩa nào đó, nhưng nó không được trải nghiệm một cách đối xứng, chứ không phải trong một con đường ngoằn ngoèo. Nó là chính thống trang nghiêm nhưng nó cũng là về mối quan hệ đời thường giữa người với người. Tỷ lệ của hình ảnh con người là điều cần thiết, như là sự hiện diện mờ ảo của người di chuyển về như những hình chiếu 2D. Nó giống như một sân khấu kịch nghệ – nó nhắc tôi về múa rối bóng!!

V: Có một số yếu tố quan trọng ở đây đưa chúng tôi trở lại với Villa Mairea của Alvar Aalto (1938) mà chúng tôi đã viếng thăm gần đây. Trong trường hợp của Marquee, yếu tố con người kích hoạt toàn bộ không gian. Với Villa Mairea, chúng tôi đã có ấn tượng về một kiến trúc mà có thể tồn tại mà không có người. Tuy nhiên đây không phải là một trường hợp nằm trong ý đồ của chúng tôi. Yếu tố con người là cần thiết để mang lại cho nó một sức sống, như các ngôi nhà đã hoàn thành gần đây mà Rafael đã tự xây dựng cho anh ấy…

A: Đó là một nơi: một không gian mà đạt được sự viên mãn của cuộc sống ngay từ bên trong. Với Villa Mairea chúng tôi cảm thấy rằng tòa nhà có thể tự tạo ra sức sống.

Villa Mairea, Alvar Aalto

Liệu rằng Marquee giống như một loại nhạc cụ và sẽ trở nên có sức sống khi được chơi?

RCR (đồng thanh): Đúng vậy, nó là một ‘nơi’ được kích hoạt theo những cách khác nhau trong cùng một hình thái.

Tôi may mắn được ở lại tại Villa Mairea vài lần. Mỗi khách có phòng riêng của mình và cuộc sống riêng tư nhìn vào rừng. Có một chiều sâu lớn trong các cửa sổ góc cạnh và các ngưỡng cửa. Con người được neo trong một cái khung nhìn ra ngoài. Các hành lang trên lầu là không gian chung rộng và chúng chảy xuống cầu thang để mọi người tụ tập trong phòng khách hoặc thư viện. Với ba trăm người nó vẫn hoạt động hoàn hảo. Nó giống như một bãi biển với nhiều nhóm người.

V: Nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy rằng Villa Mairea là rất khác biệt trong cách mà nó xử lý các đối tượng cá nhân … Sân khấu được thiết lập. Trong Marquee các phối cảnh nổi lên từ các cá thể. Không gian trở nên trung lập hơn.

Chúng ta hãy quay trở lại Marquee và cách mà nó được đào xuống tầng bậc, và có vẻ như ẩn mình một phần dưới lòng đất. Nhìn như một thung lũng, thậm chí là một đống đổ nát. Có một sự tương phản mạnh mẽ giữa mái nhà và các cốt thấp hơn được rải các hạt đá và bê tông. Chúng ta đặt nó xuống với ý nghĩa của mặt đất và những gì ẩn dưới nó. Cùng với Carme, Tôi đã nói chuyện sáng nay về Tu viện La Tourette của Le Corbusier (1953-7) và về việc xử lý bê tông trần. Mặt sàn bê tông phía trên tương đối trơn tru và được rạch rãnh theo Modulor. Nhưng xuống dưới, bên trong hầm mộ cong cong, nó giống như một hang động với nham thạch thô và các loại sỏi đá kích thước khác nhau. Hiệu ứng này không chỉ là tính chất bề mặt, nó cũng có tính tinh thần. Trong dự án của các bạn có sự tương phản giữa sự chiếu sáng của những không gian chính và mật độ của các khu vực thấp hơn. Nó rất vật chất. Các bức tường bên , mặt khác, có các loại sỏi lớn nhưng với khớp vữa đầy đủ đôi khi bao phủ các cạnh của đá. Có một sự nhập nhằng về trọng lượng. Chúng ta có thể gọi đó là ‘ngữ pháp’ của đá.

A: Đúng vậy . Đá Bazan được phát lộ trong khi thi công, sau đó đã được trả lại cho chính mảnh đất của nó, và bây giờ được thể hiện trọn vẹn hơn, nó giúp hình thành những không gian của riêng mình thông qua các bờ bao, sàn và các bức tường.

P: Tôi muốn quay trở lại sơ đồ công năng của Marquee. Trước tiên các không gian lớn là cần thiết. Nhưng chúng tôi phải suy nghĩ lại về cái mục đích để biến nó thành một nơi cho các bữa tiệc. Chúng tôi đã quan tâm đến cảm giác được ở trong một không khí cởi mở, trong việc đưa ra một không gian bảo vệ, một salon hoặc một căn phòng ngoài trời. Thứ hai, chúng tôi đã phải xem xét các đặc tính của địa điểm chúng tôi muốn tạo ra. Địa điểm này trước đó rất khó nhận biết. Có một vài kho bãi đang chừa lại. Vì vậy, chúng tôi tạo ra một không gian thông qua sự nạo vét địa hình sẵn có.

Chính xác thì trước đó có cái gì ở trên khu đất này?

P: Một vườn rau.

Vì vậy, các bạn đào xuống để tạo ra một thung lũng? Khi chúng ta lái xe trở lại từ Ripoll bạn nói rằng một ngọn hải đăng không nhất thiết phải là một tòa tháp mà chỉ cần là một nguồn sáng ở một độ cao nhất định. Bạn ngụ ý rằng cách tiếp cận của bạn là nhìn vào mỗi công việc lại từ đầu, không định kiến.

P: Một cách chính xác: Bản chất của từng nhiệm vụ, từng chức năng là gì? Cái gì là những tiêu chí khởi đầu?

Bạn cũng nói rằng cái ‘salle des fêtes ‘- Marquee – đã phải tránh khái niệm thông thường của một căn phòng. Nó phải là một không gian chứa 4, 44 hay 444 người một cách dễ dàng như nhau. Bạn đã nhấn mạnh ý tưởng của vùng lãnh thổ, vịnh, các mặt phẳng. Nơi này nên có khả năng để sắp xếp một nhóm nhỏ hoặc một đám đông. Có một khái niệm về tính lỏng: khoảng trống với những cái cây; các khe với các cây con tạo ra các khung cảnh. Ý tưởng này đã có từ trước?

P: Vâng, thực tế nó là một khu rừng nhỏ với các thân, nhánh, cành cây, lá và các khoảng trống.

Marquee

Sáng nay chúng ta đã nói chuyện về Giàn che vườn của Nhà Schinkel tại Potsdam (1829) và ý tưởng về nguồn gốc kiến trúc. Chúng tôi đã ở Berlin vào mùa hè này. Đó là một cơ hội tham quan lại công trình New National Gallery của Mies van der Rohe (1963), và Ngôi nhà Casa Lemke khiêm tốn của ông ấy (1933) – một công trình tạo ra năng lượng cho cảnh quan xung quanh. Mies tiếp thu nhiều ý tưởng từ Schinkel – người giải quyết các vấn đề về ‘nguồn gốc’ và ‘tự nhiên’ như là một hình mẫu cho kiến trúc. Chúng gắn liền với các chủ đề trong lịch sử kiến trúc, và người ta tái khám phá chúng thông qua các bộ lọc như của Mies hoặc các ngôn ngữ cổ điển. Trong cuốn sách mà tôi đã thực hiện tại Nhà máy rượu của bạn tại Bell-Lloc, tôi hình dung những câu hỏi về “độ nhám”: đó là sự di chuyển từ mặt đất đến bầu trời từ phần chân kết cấu lên đến gờ mái. Chúng được ”Làm mới” liên tục. Có lẽ đã đủ cho Marquee ngoại trừ việc chúng ta chưa nói về kỹ thuật của phần mái kép. Điều này dẫn đến một sự cộng sinh giữa hình học “tự nhiên” của các thanh thép ống có sức căng , chịu uốn như một đường cong, và một lớp màng được đặt phủ toàn bộ đỉnh với bộ lọc in lụa ( serigraph filter) . Các bạn có thể giải thích cách cái mái này tinh lọc các tia nắng mặt trời?

A: Những lớp màng lọc được 50% ánh sáng mặt trời, và sẽ lọc được nhiều hơn khi các cành cây tán cây phát triển bên trên lớp mái. Chúng cũng lọc tiếng ồn nữa. Địa điểm này ở giữa một khu đô thị, âm thanh đường phố được phát ra với một âm lượng nhất định, vì vậy nó phải có khả năng chống tiếng ồn trong hai trường hợp: để ngăn chặn tiếng ồn đường phố gây ra khi du khách bước vào, và để ngăn chặn tiếng ồn của nó thoát ra ngoài. Lớp màng kép có một không gian đệm khí dày 10 cm giúp điều chỉnh sự trao đổi nhiệt và cũng cải thiện âm thanh. Các bức tường, kè và mặt đất cũng hỗ trợ tích cực, và mái biến đổi sự cảm nhận về bầu trời, những đám mây, mặt trăng và các sự trình diễn của bóng tối. Chúng tôi thực sự muốn có thứ bóng tối này! Khi thời gian trôi qua, những thân cây sẽ mọc dày hơn. Vấn đề là không gian này thay đổi từng ngày, từng khoảnh khắc. Đó chính là một phương thức tiếp cận với kiến trúc.

V: Hơn nữa, dự án giải quyết một số câu hỏi mà vẫn còn ‘mông lung’ vào lúc đó, một vài trong số chúng là vấn đề tài chính . Có những câu hỏi về hiệu quả hoạt động của tòa nhà; mối quan hệ của nó với thiên nhiên; sự hiện diện của các yếu tố tự nhiên; tính hai mặt của vật chất và phi vật chất. Công nghệ ngày nay cho phép những khả năng mới để người kiến trúc sư xử lý âm thanh và ánh sáng. Trong Marquee chúng tôi đã khám phá cách thức để tổng hợp tất cả những việc này lại với nhau theo những cách mới. Các công nghệ mới như tấm màng lọc này mở ra lối đi cho những đột phá khác nhau từ những năm đầu thế kỷ XX. Dự án tập trung vào một số vấn đề trọng tâm được quan tâm hiện nay. Nó chính là một kiểu phân tích độc nhất vô nhị.

Bạn đang nói rằng đằng sau dự án này là sự nghiên cứu theo các chủ đề liên quan rộng lớn hơn ngày nay. Nó không chỉ là một “dự án đẹp” mà còn là cả một sự phân tích về ánh sáng, không khí, âm thanh, nhiệt, vật chất, cảnh quan .v.v. Làm thế nào để sử dụng các yếu tố rất hiện đại nhưng tiết kiệm: chúng ta sẽ gọi đây là ‘Olot Tech’ ? Dự án tạo ra một lớp đệm không khí cho ‘bien être’ (well-being: lợi ích sức khỏe) của chúng ta.

V: Nó sử dụng một vài chủ đề cũ nhưng cũng mở ra những con đường mới.

Phần lớn, có một số yếu tố lặp lại của ngôn ngữ kiến trúc được sử dụng và tái sử dụng. Ví dụ, có người sử dụng lặp lại texture. Điều này khiến chúng tôi nhớ lại Bathing Pavilion. Có một mối quan tâm đặc biệt ở phần texture dưới chân – sự khám phá về một tòa nhà thông qua chất liệu mặt đất. Tại mặt đứng có một kiểu design cũ của rèm cửa, nhưng ở đây thể hiện bởi các tán lá bằng nhựa mờ bán trong mềm. Đôi khi trong các tác phẩm của bạn ‘rèm cửa’, là những dải thép. Có một sự phân tích theo các cao độ: 1 Trệt. 2 Phần trung gian. 3 Mái. Có lẽ điều này không hoàn toàn tạo thành một ngữ pháp, nhưng nó chắc chắn củng cố cho khu vực được phân tích.

P: Vâng, mọi không gian trú ẩn đều phát triển giữa hai mặt phẳng (đầu tiên và thứ ba), được bao bọc bởi mặt phẳng thứ hai

Có ‘khu vực’ để ăn uống, chụp hình, nấu nướng, diễn thuyết , vệ sinh … Người ta có thể đi qua tấm màn màu trắng hoặc bạc , gợi nhắc một trong những chiếc váy cưới theo một cách thức nào đó. Có một chút kịch tính về nó, một tham chiếu tao nhã đến trang phục hoặc quần áo. Rất nhiều trong số các kiểu design này cũng có mặt trong Nhà máy rượu ở Bell-Lloc, nhưng chúng được xử lý theo một cách khác. Tại Bell-Lloc những tảng đá lơ lửng trong ánh sáng phía sau các lớp vải bằng thép. Trường hợp dự án này, liên quan đến bóng tối hơn là ánh sáng. Nó là một người anh em họ với Marquee, một ‘contre-partie’.(Đồng đẳng)

Nhà máy rượu Bell Lloc

V: Thực tế cả hai dự án này có điểm chung: cả hai đều nói về cảnh quan và cả hai đều có đặc trưng bản sắc rất rõ ràng. Tại Bell-Lloc có sự nhập nhằng trong cách sử dụng. Nó chính là một cửa hàng rượu vang (một nhà máy rượu), nhưng nó cũng là một rạp hát, một salon nhạc vv. Cả hai đều bắt nguồn từ địa điểm của chúng. Không có cái nào trong số chúng là một đối tượng bị cô lập. Nếu tách ra từ các khu đất mà chúng được cắm rễ, chúng sẽ không còn tồn tại.

Sáng nay chúng tôi đã xem dự án La Lira Theatre Public Domain, một không gian đô thị bị bao bọc ở Ripoll, nhìn như một thềm trước của sân khấu, và chúng tôi đã nói chuyện về các khoảng trống, cũng như những sự rung động, các hệ lưới, …

P: Vâng, vâng, tất cả đều nhấn mạnh đến các khoảng trống.

Và phẩm chất này được thể hiện rất tốt trong cả Marquee và Bell-Lloc. Nhưng chúng rất đặc biệt, các trường hợp rất độc đáo. Cửa hàng rượu vang là bất động sản của một người rất giàu có, một đại gia. The Marquee được đưa vào trong cấu trúc của một nhà hàng hiện có, cho phép nó tồn tại ở mọi vị trí – đó là một phần của một hòn đảo, một thế giới nhỏ của thử nghiệm ẩm thực. Khách hàng đóng vai trò then chốt trong cả hai trường hợp – họ là những người sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Bây giờ chúng ta hãy chuyển sang Ripoll. Điều này gây ấn tượng với tôi như là một ý tưởng rất mạnh mẽ: mở tấm vải cũ ra để cho nó được thở trong các hoạt động sống của xã hội. Một lần nữa, tất cả điều này như tạo ra một nhà hát.

la Lira

P: Vâng, nó là một khung cảnh, một khung cảnh trung tính. Và là một khung cảnh được kích hoạt bởi người sử dụng.

V: Thực tế, nó đã thế chỗ cho cái nhà hát cũ bị bỏ hoang la Lira.

A: Nó là một khoảng trống và nó đóng khung những view nhìn. Ý tưởng này cũng áp dụng trở lại trong những dự án của chúng tôi ở San Felieu và Riudaura, thậm chí cho cả Bathing Pavilion. Khoảng khí này kéo theo sự hoạt động tại địa điểm của nó.

Nó hoạt động theo cả hai cách: đóng khung view nhìn ra cảnh quan ở xa và khắc họa chúng bên trong; đồng thời đóng khung các hoạt động đô thị theo hướng ngược lại. Khi bạn đóng khung những hoạt động đó, nó sẽ trở thành một cái gì đó khác lạ. Mọi người đều trở thành diễn viên. Đó là một cách khác để trải nghiệm cuộc sống của thành phố, nhờ đó, nó trở thành một nhà hát nhỏ. Nói như một nhà sử học, đây là một chủ đề cũ trong lịch sử kiến trúc: nhà hát như thành phố, và thành phố như nhà hát. Cây cầu trong dự án rất hiệu quả, nó có liên quan tới sự hiện diện của con người. Nó cũng được thực hiện rất tốt. Làm thế nào để người ta đi xuyên vào nó? Làm sao để người ta cập bến? Sự trải nghiệm khi nhìn qua các tấm lưới xuống dòng nước đang chảy xiết của con sông, với cây cối hai bên … Trong dự án của RCR, nước đóng một vai trò quan trọng – là một dòng chảy, là một bề mặt tĩnh lặng, là những vật chất trong suốt có mối quan hệ với mưa, là mặt nước bao quanh Bathing Pavilion. Tại Rip- oll, RCR xử lý cây cầu một cách không đối xứng, nó đặc ở một bên, và rỗng ở bên còn lại. Phía dưới cây cầu có một không gian mặt kính trong suốt có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh dòng sông từ bên trong công trình. Tôi muốn thấy cấu trúc này hoạt động khi trời mưa. Nước có lẽ rất quan trọng trong công trình của RCR.

V: Sống ở những nơi có nước là một phần rất quan trọng trong tinh thần của chúng ta, một cách vô thức. Quan trọng là phải có những cửa sổ nhìn ra những khoảng sân trước. Lớp vải thép mỏng cho phép thực vật mọc ở một bên. Thực vật khá tương phản với các vật liệu đặc chắc của cấu trúc đô thị. Chúng tôi đưa thiên nhiên vào những bức tường nhờ cây dây leo. Đó là một không gian thực sự sống, bao gồm cả việc mưa cũng có thể xuyên qua lớp lưới trên mái. Nó sống cùng với thiên nhiên.

la Lira

Vâng đó thực sự là một phương pháp để thu giữ năng lượng tự nhiên ngay tại chỗ.

V: Bằng cách này, con người sẽ hiện diện rõ ràng hơn, họ cũng sẽ nhận thức rõ hơn những cảm nhận của riêng mình.

Trong thời kỳ Phục hưng, Serlio diễn tả quan điểm của anh ta cho thấy các thành phố như những khung cảnh, khung cảnh có thể bi thảm như một quảng trường, hoặc có thể đầy châm biếm như một khoảng trống trong rừng. Tôi vừa đến đây từ Rome, nơi các quảng trường là những rạp hát cùng một kiểu cấu trúc. Và cấu trúc này của RCR ở Ripoll là hiện đại nhưng nó cũng có phần cổ xưa – như một kết cấu công nghiệp bị bỏ lại từ thế kỷ 19.

V: Vâng khía cạnh phi thời gian là có liên quan. Trong thực tế Ripoll có một quá khứ công nghiệp rất quan trọng với các nhà máy và xưởng đúc sắt. Thậm chí còn có một bảo tàng về chúng. Chúng tôi muốn làm một dự án mà sẽ phù hợp tốt với tất cả những điều này.

Nhưng nó thậm chí còn cổ xưa hơn: Hy Lạp cổ đại, chưa từng có tiền lệ! Do đó đây là một phương pháp để đối phó với một bối cảnh bằng cách phá vỡ một số thứ nhưng củng cố những thứ khác. Bây giờ chúng ta hãy nhìn vào tòa nhà với kết cấu thép của RCR tại Barcelona (Plaça Europa 31) được đặt trong một bối cảnh rất khác biệt, một bên đang ở trong quá trình tiến hóa, một bên có đầy đủ các mâu thuẫn và khó khăn. Chúng ta đến với nó thông qua bãi đậu xe ngầm, đi qua khu thương mại ngầm theo phong cách giả cổ điển của marketing toàn cầu hóa – một kiểu kiến trúc cám lợn!! Nó có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào, Thượng Hải, Dubai. Quá trình suy nghĩ của RCR để đối phó với thiết lập này là gì?

V: Nó là một bối cảnh phóng đại, cách xa khỏi truyền thống đô thị với các dãy nhà và sân trong ở Barcelona. Trong thực tế, Plaza de Europa là một không gian đô thị hoàn toàn kỳ lạ. Người ta ở Barcelona, nhưng người ta không cảm thấy như vậy.

Giống như những phát triển đô thị khác gần đây, logic là: sân bay, trung tâm hội nghị, khách sạn, khu mua sắm, tuyến đường tự động … Vì vậy, nó được đặt nằm giữa sân bay và trung tâm đô thị. Nhưng nó được thực hiện với một kiểu đóng gói, một kỳ vọng trên bề mặt ‘đô thị’. Các hình đồng tâm là một giải pháp?

P: Vâng, nhưng câu trả lời không đến từ một khối tích khép kín trong cái form của một cung đa giác, mà nó toả tròn, thông qua một bộ xương ngoài với cấu trúc một vòng cung, bắt giữ không khí từ bên ngoài quảng trường, và cho phép nó đi xuyên qua. Tất cả mọi thứ đã được đưa ra, bao gồm cả cấu trúc lặp lại từng bước.

Plaça Europa 31

Tôi đã cho rằng quảng trường mới này là một cách đáp lại Plaza de las Glorias Catalanas với những tòa nhà chọc trời của nó ở đầu kia Barcelona. Nó giống như một bộ sưu tập về nhà chọc trời và các kiểu kiến trúc động vật. Cái nhà chọc trời của Toyo Ito với độ lớn kỳ lạ của nó là một scandal. Tòa nhà của Jean Nouvel với những mẫu phông nền ở bên ngoài cũng chẳng khá hơn. Người ta có vẻ rất muốn có một giải pháp trung lập hơn. Dự án của bạn có hiệu lực phê phán bối cảnh này – phê phán hình thức khối hộp tầm thường và phiên bản trang trí của khối hộp tầm thường đó.

RCR (đồng thanh): Vâng, vâng, hiển nhiên!!

V: Trong thực tế, chúng tôi muốn vẽ một cái gì đó tích cực từ không gian nội thất và các mối quan hệ với các sự thiết lập bao gồm ánh sáng, mặt trời, vv Cấu trúc hình học của mặt bằng phải làm được việc này.

Các cấu trúc nhiều lớp, ánh sáng, không gian – một vài ý tưởng đã đến cùng một lúc?

P: Đúng vậy.

Sự đại diện, hình học…

V: Một hình học và cấu trúc của các mặt cắt tập trung vào quảng trường, tạo ra mặt bằng đồng tâm.

P: Thủy tinh và cấu trúc: cấu trúc như một hình thức của không gian. Có sự nhập nhằng giữa bên trong và bên ngoài. Tòa nhà trông rất mở nhưng nó cũng được bảo vệ. Bạn không có cảm giác bước vào một khối hộp, mà là một đống đổ nát, hoặc một khoảng trống trong một khu rừng với ánh sáng luồn vào bên trong: một đống đổ nát với các cột, một cấu trúc trong không khí. Kính được thụt sâu vào bên trong cấu trúc. Các không gian văn phòng giống như một cảnh quan. Logic. Nó mang tính quy chuẩn theo một ý nghĩa nhất định, nhưng khách hàng muốn nhiều hơn nữa, vì ông ta muốn một phần của tòa nhà là trụ sở cho công ty của ông. Nó phải là một tòa nhà văn phòng với sự sang trọng, có thể cho thuê. khách hàng của chúng tôi rất quan tâm đến kiến trúc. Trong thực tế, ông là chủ đầu tư cho tòa tháp Torre Agbar, Barcelona.

Toyo Ito’s towers
Torre Agbar

Một lần nữa RCR lại có một khách hàng với những tham vọng kiến trúc. Trong trường hợp này, giải pháp khung xương bên ngoài tạo ra một ‘văn phòng cảnh quan’ mở. Nó giải phóng không gian nội thất để có thể dễ dàng điều chỉnh sau này. Nhưng còn sự khẳng định về màu đen. Đó có phải là một vấn đề?

A: Đây là véc ni trên thép. Nó không được sơn. Có một thái độ trung thực đối với các vật liệu.

Nhưng thép thì rất nặng, liệu ai đó sẽ thuê?

P: Ai đó tìm kiếm những văn phòng với các thiết kế cấu trúc được giải phóng, ngập tràn ánh sáng, với những không gian đa chức năng và tất nhiên chứa đựng những mối tương tác với không gian bên ngoài.

Nếu tòa nhà của các bạn có một ‘người anh em họ’ trong kiến trúc Barcelona gần đây, nó sẽ là tòa nhà chọc trời khung thép vát góc trên Diagonal Mar thiết kế bởi Carlos Ferrater, kiểu cũng đẩy cấu trúc ra ngoài các cạnh, và nó cũng đáp ứng với bối cảnh trong hình dạng của nó.

A: Cái cấu trúc trong công trình của chúng tôi là cái mà nó phải là!

Torre Mediapro en Barcelona. Carlos Fer- rater, Patrick Genard y Xavier Marti

Vâng, nó đại diện cho một triết lý nhất định. Đây là một trường hợp khá hiếm cho các tòa nhà văn phòng và nhà cao tầng gần đây, thông thường nó sẽ bị ốp các lớp vỏ và có nhiều hình ảnh quảng cáo, nhưng hiệu quả đạt được lại chỉ là các loại hình cũ tầm thường trong việc tổ chức không gian bên trong. Của RCR gần như ngược lại.

P: Các cấu trúc xác định các không gian bên trong và bên ngoài. Điều này cũng đúng với Nhà hát La Lira ở Ripoll, và với Les Cols, nó không cần thêm cấu trúc phụ – một cấu trúc chính đủ để giải quyết tất cả các không gian và không cần thêm các lớp bổ sung. Ý tưởng là để giải quyết sự phức tạp nhưng trong một sự thống nhất. Thực ra, vẫn có sự phức tạp, nhưng nó là trong các mối quan hệ. Đó là trong không gian chảy. Chúng tôi quan tâm đến tính lỏng trong không gian này.

Nó cũng là một câu hỏi về ngôn ngữ kiến trúc. Một số yếu tố được sử dụng lại nhưng với các biến thể.

P: Vâng nhưng nguyên tắc thì vẫn giống nhau.

Nhà hàng Les Cols, Bell-Lloc Winery, tòa nhà văn phòng trên quảng trường Plaça Europa – chúng đều tạo ra không gian mở với những thanh chống song song làm từ thép. Nó là một ngôn ngữ rất trừu tượng. Người ta nghĩ đến Mozart và sự hình thành bản giao hưởng sonata. Trong đó ông đã tạo ra bầu không khí và các biến thể khác nhau. Thực ra tôi đã rất lo lắng khi thấy công trình Sant Antoni – Joan Oliver Library của các bạn ở Barcelona. Tôi có thể đánh giá cao những chuyển động lớn của thiết kế. Nhưng ở phía sau, các dải thép ở mặt tiền phía sau dường như quá khổ! Quá nhiều, gượng ép! Sẽ tốt hơn nếu tìm ra một cái gì đó khác biệt trong trường hợp này. Sai số cho phép của một thành phần kiến trúc là gì? Tại điểm nào thì nó trở nên quá lớn và đòi hỏi một sự thay đổi, hoặc một phát minh để tạo ra một yếu tố mới?

Experimental House, Muuratsalo – Alvar Aalto

Bữa ăn trưa diễn ra trong studio. Những món ăn nhẹ như bocadillos, đồ uống, cà phê. Cuộc nói chuyện trở lại với chuyến đi gần đây của RCR tới Phần Lan, nơi họ trình bày một bài giảng tại trường Kiến trúc ở Otaniemi, sau đó đi thăm các tòa nhà của Alvar Aalto. Bữa trưa được phục vụ trên các phiến đá đen như những cái đĩa. Sau nửa giờ cuộc thảo luận lại tiếp tục.

Bữa trưa nhanh với với mận đen, kem đen, rượu vang đen, tất cả mọi thứ phục vụ trên những cái đĩa đen – những bữa ăn nhẹ giữa ngày tại RCR ngập tràn màu đen! Trong giờ ăn trưa, chúng tôi lại nói về sự trải nghiệm trong công trình của Aalto. Lắng nghe các kiến trúc sư thảo luận về công trình của kiến trúc sư khác, như phát hiện ra một sự phản chiếu trong gương. Chúng tôi gọi Villa Mairea Alto (1938) như một khoảng trống trong một khu rừng. RCR cũng đã đi tới miền trung Phần Lan và thăm Experimental House tại Muuratsalo (1953), ngôi nhà mùa hè bên cạnh hồ. Nhưng RCR cảm thấy nó kém phần thú vị với chức năng là một ngôi nhà?

P: Vâng, nếu là một ngôi nhà, nhưng nó cũng có cách để phản hồi lại một địa điểm thú vị: đó là việc lựa chọn vị trí tại nơi này , đáng kinh ngạc.

OK, nhưng với những phương tiện kiến trúc nào mà Aalto lựa chọn địa điểm này? Sau cùng Aalto là một kiến trúc sư. Phải chăng đó là trực giác của ông ta cho những địa điểm, những tảng đá, hồ …?

P: Vâng, và cho các phòng tắm hơi ở những bãi biển nhỏ, cho các đường dẫn thông qua các khu rừng, hay các điểm quan sát giữa hai bờ sông…

Rồi một hàng hiên với lò sưởi mở nằm giữa và một bên là tường, tạo ra một hiệu ứng đóng khung view nhìn tuyệt vời. Nó tạo ra một sự mơ hồ trong cảm nhận. Hàng hiên của Aalto thường bị phá vỡ theo cách này. Trong trường hợp này, mặt đất được điều chỉnh cũng như để thu hút các cảnh quan ở xa. Nó là một cái khung. Có một hiện tượng bên trong / bên ngoài – với những bức tường quét vôi bên ngoài và tường gạch đỏ bên trong, trái ngược với những gì người ta mong đợi. Sau đó, có một cảm giác trực quan dành cho con đường và những hòn đá.

P: Đúng vậy, địa điểm này không chỉ là một khu đất cho một công trình….

Experimental House, Muuratsalo – Alvar Aalto

Vậy RCR rút ra được bài học gì từ công trình của Aalto?

V: Con người có những cảm nhận rất nhạy cảm – và kiến trúc sư là người phản ánh nó trên rất nhiều cấp độ. Có một sự nhạy cảm tinh tế với tự nhiên. Nhưng một vài công trình thì nghiêm ngặt hơn những công trình khác. Bảo tàng ở Jyvaskyla thì lại không được tốt lắm. Đây là một kiến trúc sư có thể làm mọi thứ từ tổng thể công trình cho đến chi tiết từng cái nắm cửa. Aalto có khả năng làm mọi thứ ở đẳng cấp bậc thầy.

A: Thực tế chúng tôi đã cảm nhận rõ về ông ấy, cũng như rất nhiều kts Catalan khác trong những năm 80, và tiếp thu rất nhiều từ ông.

Năm 1999 tôi đã tiến hành một cuộc ‘Đối thoại với Alvaro Siza’ dành cho El Croquis (El Croquis, 95, 1999), trong đó ông nói về Aalto. Ông nói với tôi rằng đối với ông, Aalto đã tái tạo hàng hiên của Địa Trung Hải ở phía bắc để người ta sau đó có thể tái nhập nó trong một hình thức hiện đại về phía Nam. Aalto tất nhiên gây ảnh hưởng tới Utzon, và lần lượt các kiến trúc sư Tây Ban Nha như Moneo từng phát biểu. Năm 2003 Rogelio Salmona, kiến trúc sư người Colombia, đã được trao tặng Huân chương Alvar Aalto. Ông đến Phần Lan và đã tận mắt nhìn thấy những thứ tốt nhất truyền cảm hứng trong suốt cả cuộc đời mình. Trong những năm 1960 ở Colombia đã có một sự sùng bái về kiến trúc ‘hữu cơ’ bằng gạch chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi Aalto. Khi Salmona thăm công trình của Aalto vào năm 2003, ông nói: “Tôi biết điều đó, nhưng tôi thực sự không biết nó”. Khi RCR và tôi lần đầu tiên nói chuyện trong năm 2003 các bạn đề cập đến sự hình thành của RCR và một truyền thống hiện đại của Catalan. Nhưng bạn cũng nói về sự cần thiết phải hít thở không khí trong lành – bằng việc đi du lịch đến Mỹ và xem những tác phẩm của Kahn và Mies van der Rohe, đi du lịch đến Nhật Bản để xem các công trình hiện đại và cổ xưa. Nhật Bản hiện diện trong các công trình của RCR. Và tất nhiên nó cũng hiện diện trong công trình của Aalto. Vậy, Nhật Bản có ý nghĩa gì đối với các bạn?

P: Sự trải nghiệm Nhật Bản là một tập hợp của những ký ức mà vẫn còn đọng lại trong chúng tôi- như ký ức tuổi thơ.

Nó chắc chắn có liên quan tới cách thức tổ chức không gian và sự dịch chuyển: sức nén của tiền cảnh và hậu cảnh, sự sắp đặt các thân cây tre, tự nhiên và nhân tạo, các lớp (layers) và các rung động …

V: Nhưng nó còn sâu hơn thế, không chỉ là về hình thức và tính thẩm mỹ, mà về trải nghiệm cuộc sống. Chúng tôi đến thăm Katsura Imperial Villa. Nó mang nhiều ý nghĩa hơn những gì bạn nhìn thấy. Có những sự kết nối, những sự kết nối rất trực quan.

Katsura Imperial Villa

Nó chính là tính tinh thần của sự vật?

P: Chất lượng của không gian bên ngoài và những sự chuyển tiếp. Ở Nhật Bản, tất cả đều giữ nguyên: cái bàn cho các buổi lễ trà là một ví dụ. Có một phẩm chất phổ quát.

V: Sau đó là sự chặt chẽ trong xây dựng: là kết quả của nhiều năm sàng lọc – cầu toàn, hoàn hảo.

Có một sự tao nhã trong việc chế tạo các đồ vật với một khía cạnh rất trực diện. Việc xây dựng không hề mập mờ. Tôi nhớ lại vài năm trước đây các bạn đã nói về tầm quan trọng của Ando, đặc biệt là Water Temple (1993) với con đường uốn khúc, vv. Còn các công trình gần đây tại Nhật Bản thì sao?

V: Công trình của Sejima bao gồm nhiều vấn đề đương đại với những sự nhập nhằng và trong suốt. Tại Naoshima, những can thiệp gần đây của Ando giống với những người lớn tuổi nhưng với sự hiện diện tối thiểu.

Tất nhiên trong những công trình kiến trúc gần đây có một số sự thêm thắt với các vật liệu thực vật và vật liệu công nghiệp, ví dụ như trong công trình của Nouvel. Những thứ như vậy đã tạo ra những sự thú vị nhất định thời gian gần đây. Nhưng thường thì chúng chỉ là thủ thuật. Bây giờ chúng ta hãy tiếp tục đến thăm Rodez và nhiệm vụ của việc tạo ra một không gian cho họa sĩ Soulages: Bảo tàng Soulages. Soulages là một trong những sự tham khảo xuyên suốt của RCR: đen và trừu tượng. Vì vậy, ở đây bạn đã có một cơ hội để triển lãm và tôn vinh các tác phẩm của Soulages. Phản ứng của bạn với nhiệm vụ này là gì? Và đối với địa điểm ở Rodez, cái nào thực sự khó khăn?

Soulages Museum

P: Đó là một cuộc thi. Chúng tôi hào hứng tham gia và cuối cùng chúng tôi đã được chọn. Có 80 đồ án lọt vào vòng cuối, sau đó còn 4: hai kiến trúc sư người Pháp, Marc Barani và Paul Andreu, và hai từ nước ngoài, Kengo Kuma và RCR. Chúng tôi tập trung vào nội dung: chúng tôi đã tham gia cuộc thi và chúng tôi đã thắng. Đối với các chức năng, Soulages nói nó phải là: “Một bảo tàng trong một khu vườn”. Khu đất này khá phức tạp, với các cao độ khác nhau và các nút giao, trong gốc và sang hai bên. Chúng tôi muốn phóng tầm mắt xuyên tới những dãy núi, và phải có cửa sổ với các view nhìn. Chúng tôi tranh luận vị trí đặt công trình và quyết định dựa trên các sườn dốc kết hợp chặt chẽ các cao độ trên và dưới.
Công trình này không chỉ dành cho những “bức tranh đen”(thứ có rất ít trong bảo tàng này), mà còn cho những bức tranh ‘ broux de noix ‘(phủ hạt óc chó) của những năm 1950, mà thực ra, là toàn bộ quỹ đạo của các nghệ sĩ . Bảo tàng đã phải đặt tác phẩm “ vitrauz” của Soulages cho Romanesque church of Conques trong phát triển tổng thể của ông , và khai thác các chủ đề riêng biệt cũng như kỹ thuật trong xử lý tác phẩm của Soulages. Một không gian triển lãm có kích thước vừa đủ cho trưng bày tạm thời cũng cần thiết. Rất nhiều sự tương tác giữa các không gian được dự tính, nhưng khu đất thì rất phức tạp và chúng tôi đã phải nghĩ đến các liên kết ngang.

Các tác phẩm lớn được treo trong không gian chứ?

P: Thực tế không có nhiều các tác phẩm lớn.

Và tranh vẽ được đóng khung chứ?

P: Không, chúng được gắn lên các bức tường trong các tủ kính dọc.

V: Bảo tàng tạo ra sự liên kết của họa sĩ Soulage với Rodez, những cuốn sách của ông, cuộc sống của ông. Ánh sáng tự nhiên được đưa vào theo nhiều cách khác nhau, bao gồm cả những giếng trời. Nó là một sự liền mạch thông qua các các không gian có kích thước khác nhau, với chất lượng ánh sáng khác nhau, và có cả một nhà hàng theo sự yêu cầu của Michel Bras.

Soulages Museum
Soulages Museum
Horizon House

Nó là một người anh em họ của Horizon House với những cái cánh song song và những khoảng cách hở đan xen vào cảnh quan?

P: Vâng ở ngoài thì những cái cánh tách biệt nhưng bên trong thì chúng kết nối.

Sau đó là Trung tâm Nghệ thuật La Cuisine trong Nègrepelisse ở phía tây nam nước Pháp không xa nơi tôi sống. Đây là một trường hợp cấy sự hiện đại vào bên trong cấu trúc cũ, tái sử dụng một pháo đài cũ bên cạnh sông Aveyron. Như bạn đã biết, tôi là một thành viên của ban giám khảo này, và tôi có thể nói rằng tất cả mọi người đã ủng hộ dự án của bạn, không chỉ ban giám khảo mà còn cả thị trấn. Đó là một dự án rất kín đáo yên tĩnh và phù hợp với người già.

La cuisine

P: Vâng, dự án này là em họ của Thư viện của chúng tôi (Sant Antoni – Joan Oliver Library) tại Barcelona với một sân trong tại các trung tâm như là một cử chỉ để kết nối. Trong Nègrepelisse có cây cối, thành lũy, sân trong với các chức năng phân phối cả hai mặt của nó như là hai tòa nhà. Trong thư viện của chúng tôi tại Barcelona với hàng hiên phía sau, người ta luôn luôn có cảm giác ở trong thành phố. Thành phố tiếp tục chảy vào bên trong và xung quanh tòa nhà. Tại Nègrepelisse có nhiều ý tưởng tương tự. Hiên nhà tạo ra sức sống. Nếu nó chỉ là một sân trong thì không ổn. Nó phải là một phần của thành phố.

V: Hồi phục không gian nội thất ở Barcelona là một vấn đề. Thường thì các sân trong hoàn toàn cắt đứt với bên ngoài và có cảm giác không thuộc về khu đất. Trong Thư viện này hàng hiên được liên kết với bên ngoài, nhưng nó cũng được đặt liền kề với trung tâm của người già. Mọi người bắt buộc phải vượt qua nó. Nó không phải là một cái ngõ cụt.

Tại Nègrepelisse có các dãy Allée (đường chạy) tạo bởi các hàng cây miếng phẳng dẫn tới khu đất như là một loại hiên tự nhiên.

V: Chúng tôi muốn hợp nhất cái lâu đài cổ. Nó không phải là một object (vật thể) ở trong hoặc bên trên lâu đài. Nó đang ở trong lâu đài, như nhà máy rượu trong lòng đất hoặc The Marquee trong không khí, hoặc cái nhà hát La Lira được bao quanh bởi các bức tường.

Chúng tôi đã có một cuộc tranh luận về việc này. Tôi hỏi ban giám khảo; nếu chèn cái mới trong cái cũ, thì chèn ở điểm nào để không ai biết rằng nó là cái mới? Có một sự thay đổi trong phần nề của các bức tường bên ngoài? Đã có rất nhiều cuộc thảo luận về cách thức người ta đối xử với một di tích lịch sử. RCR là những người duy nhất chèn dự án vào trong pháo đài. Những người khác thường có xu hướng đặt trên đỉnh của nó.

V: Đây là một dự án rất bình lặng nhưng cũng rất mạnh mẽ, vì nó có khả năng kích hoạt toàn bộ lâu đài. Đó là một khoảng trống – nhưng là một khoảng trống nhìn vào cảnh quan.

Một phần của ý tưởng liên quan đến các cánh đồng. Đó là một ngôi đền nhỏ dành riêng cho ẩm thực và sản phẩm nông nghiệp tươi. Đây là một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của ẩm thực đối với chúng ta – nó ở khắp mọi nơi trong công trình của RCR: những nghi thức chuẩn bị và phục vụ thức ăn … Cuối cùng, chúng ta hãy nói về Mediatheque ở Ghent (De Krook).

De Krook

P: Thực phẩm là rất quan trọng! Có lẽ nó là là cầu nối với dự án của chúng tôi ở Ghent. Les MOULES et les gaufres! (Trai biển and bánh quế!). Nó phản ứng khác nhau trên các mặt khác nhau – con kênh, con nước. Mặt cắt tiết lộ tòa nhà và cái cách mà nó kết nối đến các đường phố nhỏ và hai cốt cao độ – kênh đào và các cây cầu. Các cao độ khác nhau được kết hợp bên trong.

A: Vị trí ở Ghent là một trường hợp đặc biệt, với các nhà thờ lân cận, và một con kênh kéo dài dọc theo nó. Dự án của chúng tôi là một kiểu hồi phục. Đó là một tòa nhà mới cho trường đại học. Nó thuộc sở hữu của thành phố và của một tổ chức. Nó kết hợp không gian xã hội, một thư viện và một không gian trưng bày. Chúng tôi làm việc với các diện ngang và với các mảnh vỡ. Ở vị trí đặc biệt này, chúng tôi phản hồi lại các góc và các mặt đứng của thành phố. Dự án của chúng tôi cởi mở với các tòa nhà lân cận. Nó nhô ra ở một số nơi, nó rút xuống ở những nơi khác. Nó nói về khoảng trống, về việc tạo ra một quảng trường. Một rạp xiếc vĩnh cửu! Nó tìm kiếm các mối quan hệ với tất cả các yếu tố của khu đất. Đó là một cảnh quan.

V: Thành phố này thiết lập một đề tài rất quan trọng. Nó là một nơi gặp gỡ, một tòa nhà của cộng đồng, một trung tâm xã hội, một diễn đàn. Nó uốn khúc trên nhiều tầng, đáp ứng các yếu tố địa hình và thay đổi cao độ với các kết nối từ bên này sang bên kia. Dự án cố gắng để kéo tất cả các mảnh vụn lại với nhau. Đó là một không gian tuyệt vời với đô thị và địa hình phức tạp. Nó giống như một con tàu với các miếng ván ghép và sàn.

Nó là một dạng trong cảnh quan đô thị với ‘mọi tầng lớp nhân dân’.

A: Các ván ghép ngang và không gian thẳng đứng: nó rung. Tất cả mọi thứ đều chảy.


“Đây là bài viết mở đầu trong 2 bài viết trên tạp chí kiến trúc El Croquis 162, tạp chí viết về các công trình từ năm 2007-2012 của văn phòng RCR. Những bài viết này phần nào khắc họa và đưa ra các phân tích tổng quan xoay quanh các nghiên cứu và các công trình của họ. Chúng tôi hi vọng rằng tài liệu này sẽ ít nhiều truyền thêm cảm hứng trong công việc hiện tại của các bạn.” – Dịch giả Đặng Ngọc Anh & Nguyễn Mạnh Hùng / 03.2017

P/S: Phần biên dịch không thể tránh khỏi các thiếu sót, chúng tôi mong sẽ nhận được góp ý và đóng góp thêm.

Đánh giá

2 thích
Upvote Downvote

Total votes: 2

Upvotes: 2

Upvotes percentage: 100.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phần 1: Cuộc Đối Thoại với RCR Arquitectes

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

    Đang xử lý file...