Phỏng vấn kiến trúc sư Sou Fujimoto năm 2008

Dưới đây là bài phỏng vấn của tạp chí designboom tại văn phòng của kiến trúc sư Sou Fujimoto ở Tokyo vào ngày 31/10/2008.

Thời điểm lý tưởng nhất trong ngày với ông là lúc nào? Buổi sáng, trừ khi trời mưa. Tôi thường dậy khá sớm nên đây là khoảng thời gian quý báu. Tôi thích khúc dạo đầu trong mọi thứ, bình minh với tôi cũng như sự hứa hẹn mới cho công việc kiến trúc.

Loại nhạc yêu thích của ông là gì? Tôi thích nhạc piano và cụ thể là Bach. Hồi trẻ tôi cũng mê The Beatles và Bob Dylan, nhưng sau đó đã chuyển sang nhạc cổ điển.

Ông có thích nghe đài không? Không, tôi chỉ nghe đĩa CD thôi.

Ông hay đọc những cuốn sách nào trước khi đi ngủ? Một trong những tác giả yêu thích của tôi là Toro Takemitsu – một nhà soạn nhạc kiêm tác giả. Văn phong của ông về âm nhạc, văn hóa Nhật và thế giới truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều.

Ông có đọc các tạp chí thiết kế hay kiến trúc không? Tôi chỉ lướt qua chúng chứ không để ý chi tiết, tạp chí Nhật Bản hay quốc tế đều có đủ. Domus là tạp chí chuyên về đánh giá kiến trúc mà studio của tôi hay theo dõi.

Ông hay cập nhật tin tức từ đâu? Internet.

Tôi cho rằng ông có để ý đến cách phụ nữ ăn mặc? Tôi thích thương hiệu thời trang của Issey Miyake và nó không chỉ dành cho phụ nữ. Quan điểm thiết kế của ông ấy khiến tôi thấy hứng thú, Trước kia tôi có thấy trong một cuốn tạp chí hình những người phụ nữ Châu Phi đang mặc đồ cỉa Miyake. Tôi đã bị thuyết phục với phương thức phối màu và phong cách kết hợp khéo léo của những chiếc váy.

Ông thường tránh cách ăn vận ra sao? Ăn mặc cầu kỳ. Đối với tôi quần áo cũng phản ánh bản chất con người.

Ông có nuôi thú cảnh không? Hiện giờ thì không.

Thuở bé ông có muốn trở thành kiến trúc sư không? Tôi lớn lên ở Hokkaido, miền Bắc Nhật Bản, vì thiên nhiên dồi dào nên tôi rất thích dạo chơi trong rừng. Lúc đó tôi chưa nghĩ gì đến tương lai. Thần tượng của tôi là Albert Einstein và từng mong muốn trở thành một nhà vật lý như ông, đó là một chủ đề mà tôi rất thích tìm hiểu. Giờ tôi chiêm nghiệm thấy rất nhiều nét tương đồng trong cả hai lĩnh vực kiến trúc và vật lý. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với kiến trúc là qua một cuốn sách của Antonio Gaudi.

Ông thường làm việc ở đâu? Chủ yếu ở văn phòng vì công việc của tôi không mang tính cá nhân. Tôi hợp tác cùng các đồng nghiệp thông qua việc thảo luận và những mô hình. Nhưng khi tập trung thì tôi thích ở một mình hơn, lúc đó tôi có thể làm việc tại nhà hoặc quán café.

Ông có hay trao đổi với các kiến trúc sư khác không? Đôi lúc tôi có tán gẫu cùng Toyo Ito và Kazuyo Sejima.

Hãy mô tả về phong cách kiến trúc của ông như một người thân tín sẽ nhận xét? Tôi gọi đó là “sự nguyên sơ cấp tiến” – những công trình đơn sơ giống hang động của người tiền sử song đồng thời vẫn mang dáng dấp thời đại. Tôi từng có một bài thuyết giảng về hai hình thái cốt lõi của kiến trúc là “hang hay tổ. Tổ là nơi sinh sống đã được chuẩn bị đầy đủ về công năng, còn hang chỉ đơn thuần là một nơi cư trú mà con người cần tùy chỉnh theo nhu cầu. Điều này khuyến khích sự sử dụng không gian sáng tạo, tôi thích kết cấu lai tạp giữa tự nhiên và nhân tạo của hang động – một hình khối không cụ thể.

Hình khối không cụ thể? Không gian là sự giao thoa của các mối tương tác và kiến trúc thì gợi nên những cảm quan về khoảng cách. Tôi rất thích nhìn nhận kiến trúc như là hai thể sống vừa tập thể và độc lập đan xen nhau. Tôi muốn tạo ra những hình thái lai tạp trong kiến trúc, về bản chất thì nguyên tắc thiết kế của tôi rất đơn giản, có những công trình tưởng như phức tạp song đấy chỉ là do hình khối của chúng.

Hãy nói về con đường sự nghiệp của ông, từ những công trình đầu tiên cho tới bây giờ? Các dự án của tôi ngày càng gia tăng về quy mô và uy tín, nhưng tôi không muốn chỉ thực hiện những công trình đắt đỏ. Đôi khi những dự án tư nhân kinh phí thấp cho tôi nhiều cơ hội sáng tạo hơn.

Ông hài lòng với công trình nào nhất? Có hai công trình chi phí thấp, một là House N – chiếc hộp đơn giản có không gian trong và ngoài đan xen nhau. Tôi nghĩ căn nhà đã lột tả thành công ý niệm không gian kết hợp nhà ở với đô thị. Kiểu kiến trúc của tôi là nhà không mái và thiết kế giống vườn. Công trình còn lại là Final Wooden House, chúng tôi đã chồng những khối gỗ tạo thành một ngôi nhà rất nhỏ, nó không có sự phân chia tường, sàn, trần bởi vì sự tương tác của con người trong khoảng không gian bất định ấy sẽ quyết định các công năng. Đây là một thử thách khi chúng tôi phải tính toán xem nó có đủ chỗ chứa du khách không.

House N, Oita, Japan, 2008. Ảnh: Iwan Baan
Final Wooden House, 2008. Ảnh: Iwan Baan

Ông có hay điều chỉnh lại thiết kế nếu khách hàng có yêu cầu khác biệt không? Tôi muốn đáp ứng nhu cầu khách hàng nhiều nhất có thể nhưng không phải là thỏa hiệp. Tôi thường linh hoạt với công đoạn sáng tạo, tất nhiên khách hàng có những ý tưởng cụ thể cho công trình của mình song họ cũng muốn điều gì đó thật bất ngờ ngoài sự dự trù. Có người muốn nhà của mình mang phong cách sống kiểu mới, tôi đề xuất cho họ ý tưởng hay hơn vậy và nếu đạt được sự đồng thuận thì sẽ tiến hành thi công. Nếu họ không thích thì chúng tôi sẽ dừng lại. Thật may là ý tưởng của chúng rôi rất đa dạng, tất cả được hoạch định cụ thể mà vẫn đảm bảo có chỗ cho sự tùy biến, miễn là gốc gác được giữ nguyên.

Ông muốn thiết kế cho ai? Bảo tàng có vẻ rất thú vị, hoặc một phòng tranh hay studio nhiếp ảnh. Tôi thích thiết kế cho những cơ sở y tế. Năm 2006, tôi thực hiện một dự án xây dựng bệnh viện tâm thần cho trẻ em, sau đó thì làm tới thư viện.

Ông mến mộ những kiến trúc sư nào từ thế kỷ trước nhất? Louis Kahn, Le Corbusier, Mies Van De Rohe và tất nhiên cả Michelangelo. Tôi cũng thích kiến trúc cộng đồng như những nhà thờ trường phái gothic.

Vậy còn những kiến trúc sư đang làm việc ngày nay? Tôi hâm mộ Frank Gehry bởi vì công trình của ông ấy phản ánh tự nhiên, thật đáng kinh ngạc.

Ông có lời khuyên gì cho những người trẻ? Tôi cũng đang là một kiến trúc sư trẻ nên… hãy cứ tận hưởng công việc bạn đang làm, điều đó rất quan trọng.

Ông có trăn trở về điều gì trong tương lai không? Tôi nghĩ chúng ta cần cẩn trọng với vấn đề khí hậu và thiên nhiên. Tôi nghĩ đây là cơ hội lý tưởng để suy nghĩ lại về văn hóa kiểm soát mọi thứ trong thời hiện đại. Chẳng hạn như điều hòa, khi sử dụng nó ta tự đóng mình lại và tách biệt với thiên nhiên. Những cỗ máy nhân tạo đang kiểm soát không gian sống, khiến ta bị chia cắt khỏi nhau. Thay vào đó ta có thể cùng chung sống và tận dụng năng lượng sẵn có để tạo nên những không gian thoải mái, con người nên học cách thích ứng chứ không chỉ điều khiển mọi vật.


Biên tập: An Nguyễn

Đánh giá

0 thích
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phỏng vấn kiến trúc sư Sou Fujimoto năm 2008

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

    Đang xử lý file...