“Tôi đã đi khắp nơi trong vòng 3 năm qua”

Iwan Baan là ngôi sao trong làng nhiếp ảnh kiến trúc. Iwan đã từng ghi lại hình ảnh của rất nhiều công trình từ trên máy bay trực thăng và “sống trong khách sạn 365 ngày một năm”. Trong cuộc triển lãm diễn ra tại Đức, Iwan đã chia sẻ với cộng đồng về phong cách sống và kỹ năng trong công việc.

Iwan Baan là nhiếp ảnh gia chuyển từ chụp tư liệu (Documentary) sang nhiếp ảnh kiến trúc (Architecture) sau một cuộc gặp gỡ với kiến trúc sư Rem Koolhaas. Sau đó, trở thành cái tên được săn đón nhiều nhất trong lĩnh vực này. Iwan đã đi khắp thế giới để chụp ảnh các công trình của những kiến trúc sư tên tuổi như Zaha Hadid, Herzog & de Meuron, Sou Fujimoto, SANAA…

“Các chuyến đi cứ tiếp diễn không ngừng. Khi nhìn vào bản đồ, tôi thấy mình đã bay qua bay lại khắp nơi trên thế giới.” – Iwan nói.

Iwan Baan không còn tiếp cận và chụp hình các công trình theo cách truyền thống. Anh muốn mọi bức hình phải nắm bắt được cuộc sống ở bên trong và cả xung quanh môi trường xây dựng. Anh giải thích, “Tôi rất quan tâm đến những gì đang xảy ra xung quanh các công trình, người ta làm gì ở đó và vai trò của những dự án này đối với mọi người như thế nào.”

Với phần lớn các bức ảnh, nhiếp ảnh gia đã thuê một chiếc trực thăng để bay và chụp các công trình nhìn từ trên cao. “Việc này rất quan trọng để tôi có thể đưa ra một cái nhìn tổng quát hơn và giữ một khoảng cách nhất định với công trình kiến trúc. Những bức ảnh sẽ nói lên vị trí của công trình và qua đó, người xem sẽ nhận ra rằng đây không phải là một công trình có thể được xây dựng ở bất cứ đâu.”

Cuộc triển lãm có tên “52 Weeks, 52 Cities” (tạm dịch: 52 tuần, 52 thành phố) đã trưng bày một số bức ảnh của Baan từ năm 2013 cùng với những dòng bình luận ngắn. “Đó là một góc nhìn về 1 năm trải nghiệm của Iwan”.

Các đối tượng xuất hiện trong triển lãm này rất phong phú, từ các dự án kiến trúc hào nhoáng đến khu định cư ở Lagos, nơi có hơn 150.000 người sống trong những công trình tự xây tại một đầm phá; một ngôi làng ở Trung Quốc, nơi người dân địa phương sinh sống trong một mạng lưới các hang động dưới lòng đất; và ngôi đền ở Nhật Bản được xây dựng lại sau mỗi 20 năm.

Theo Iwan Baan, “Hầu hết mọi người chỉ biết đến ảnh của tôi thông qua những công trình tôi được mời đến. Tuy nhiên, có rất nhiều địa điểm khác thu hút sự chú ý tôi, đó là những nơi cho thấy cách người dân tự làm kiến trúc. Công việc của tôi là quan sát tất cả các khía cạnh khác nhau của công trình và môi trường xây dựng, từ những thành phố được quy hoạch tốt cho đến những nơi mọi người tự xây những gì mình thích”.

Dưới đây là chi tiết bài phỏng vấn NAG Iwan Baan

Amy Frearson: Triển lãm của anh có tên gọi “52 Weeks, 52 Cities”. Vậy là anh đi lại suốt phải không? Anh có tranh thủ trở về nhà không?

Iwan Baan: Tôi đã không trở về nhà trong gần 3 năm qua. Tôi sống trong khách sạn 365 ngày một năm.

Amy Frearson: Hãy kể về cách anh chụp hình một địa điểm cụ thể. Anh thường sử dụng bao nhiêu máy ảnh để chụp được một bức hình tiêu biểu?

Iwan Baan: Ý tưởng thường tới rất nhanh mỗi khi tôi muốn ghi lại hình ảnh một không gian từ quan điểm kiến trúc. Tôi làm việc rất gọn nhẹ và thường chỉ đem theo một máy ảnh. Tôi không dùng chân máy và máy ảnh lớn. Điều quan trọng nhất đối với tôi là nắm bắt được cuộc sống ở những nơi này.

Amy Frearson: Anh có cố gắng chụp tất cả các dự án từ trên cao không?

Iwan Baan: Hầu như là có. Đó là một phần của ngôn ngữ hình ảnh trong các dự án của tôi. Việc này rất quan trọng để tôi có thể đưa ra một cái nhìn tổng quát hơn và giữ một khoảng cách nhất định với công trình kiến trúc. Sử dụng trực thăng là một cách để chụp lại tất cả mọi thứ và quan sát dự án kiến trúc bên trong một thành phố hay cảnh quan. Những bức ảnh sẽ nói lên vị trí của công trình và qua đó, người ta sẽ nhận ra rằng đây không phải là một công trình có thể được xây dựng ở bất cứ đâu.

Amy Frearson: Anh có xử lý hậu kỳ các tấm ảnh trong mỗi chuyến đi không?

Iwan Baan: Cũng có nhưng tôi rất ít khi chỉnh ảnh. Thông thường tôi chỉ chỉnh màu và tôi luôn làm điều đó ngay sau khi chụp xong.

Amy Frearson: Hầu như nhiếp ảnh kiến trúc chỉ cố gắng giới thiệu về bản thân công trình nhưng những bức ảnh của anh thường có cả bối cảnh xã hội và đô thị trong đó.

Iwan Baan: Vâng, đó là cách mà tôi hoàn thành các nhiệm vụ của mình. Chúng còn hơn cả các dự án kiến trúc thông thường. Chúng nên kể nhiều hơn về câu chuyện và cuộc sống xung quanh các công trình này.

Amy Frearson: Anh không phải là một nhiếp ảnh gia kiến trúc ngay từ đầu phải không?

Iwan Baan: Vâng, đúng vậy. Ban đầu tôi là chụp tư liệu. Vào 8 năm trước, tôi gặp Rem Koolhaas và quyết định rẽ sang lĩnh vực kiến trúc. Tôi rất quan tâm đến những gì đang xảy ra xung quanh các công trình, người ta làm gì ở đó và vai trò của những dự án này đối với mọi người như thế nào. Cuộc triển lãm kể lại câu chuyện bằng những bức ảnh về các vùng đó và cho thấy lý do vì sao những dự án kiến trúc này lại nằm ở những nơi đó.

Amy Frearson: Anh hãy cho biết thêm thông tin về triển lãm.

Iwan Baan: Marta Herford đã gặp tôi vào khoảng 9 tháng trước. Trước đây tôi đã từng làm việc với Marta Herford. Khoảng ba năm trước, chúng tôi hợp tác tổ chức một cuộc triển lãm trưng bày các bức ảnh của tôi về những căn nhà của Richard Neutra ở khắp Châu Âu. Tôi trở lại vào khoảng 9 tháng trước và họ hỏi tôi có hứng thú với một triển lãm khác hay không. Tôi nghĩ, sau tất cả những chuyến đi vô tận, sẽ rất tuyệt nếu cuốn nhật ký về năm cuối cùng trong hành trình của tôi được trưng bày với công chúng. Không chỉ có các công trình kiến trúc mới mà còn cả những điều khác xảy ra xung quanh nó. Đó thực sự là một góc nhìn về 1 năm trải nghiệm của Iwan".

Amy Frearson: Anh có ý tưởng gì về những nơi anh sẽ đến trong cả năm không? Hay mọi thứ tự nhiên xuất hiện?

Iwan Baan: Với lịch trình của tôi, mọi thứ luôn xuất hiện khoảng một tuần trước đó. Các chuyến đi cứ tiếp diễn không ngừng. Khi nhìn vào bản đồ, tôi thấy mình đã bay qua bay lại khắp nơi trên thế giới.

Amy Frearson: Hãy kể về một vài thành phố và những nơi anh đã chụp ảnh trong năm qua.

Iwan Baan: Hầu hết mọi người chỉ biết đến các bức ảnh của tôi thông qua những công trình tôi được mời đến. Tuy nhiên, có rất nhiều địa điểm khác thu hút sự chú ý tôi, đó là những nơi cho thấy cách người dân tự xây dựng. Tôi thực sự quan tâm đến việc tìm hiểu làm thế nào mà người ta tự xây dựng tất cả những nơi ở khó có thể tưởng tượng được. Lấy ví dụ như khu ổ chuột ở Nigeria, hoặc ở Lagos. Ở đó mọi người đã xây dựng cả một thành phố trên mặt nước và trong một đầm phá. Công việc của tôi là quan sát tất cả các khía cạnh khác nhau của công trình và môi trường xây dựng, từ những thành phố được quy hoạch tốt cho đến những nơi mọi người tự xây những gì mình thích.

Amy Frearson: Có chủ đề nào gắn kết tất cả các bức ảnh với nhau không?

Iwan Baan: Mọi bức ảnh đều kể về lý do tại sao dự án này lại phải xây dựng ở địa điểm đó. Từ công trình lớn chỉ có thể được xây dựng ở Azerbaijan của Zaha Hadid cho đến dự án nhỏ nhất đã khiến tôi bay nửa vòng trái đất tới Nhật Bản, chỉ để chụp ảnh nhà vệ sinh do Sou Fujimoto thiết kế. Tôi thích kể những câu chuyện bằng các bức ảnh của mình.

Amy Frearson: Anh có đặc biệt yêu thích bức ảnh nào trong triển lãm này không?

Iwan Baan: Thật khó để nói vì có rất nhiều nơi đáng kinh ngạc. Một trong số đó là ngôi nhà dưới lòng đất ở Trung Quốc. Khu vực này nằm ở phía bắc Trung Quốc, gần Tây An. Tại đây người ta đã đào những ngôi nhà nằm trong lòng đất suốt nhiều thế kỷ. Họ chỉ có thể làm ở đó vì một loại đất đặc biệt. Đó là một loại đất sét mềm dễ khai thác. Người dân không có tiền để mua vật liệu xây nhà. Họ lựa chọn đào đất sét vì chỉ cần có đủ nhân lực, họ có thể tạo ra những ngôi nhà đáng kinh ngạc.

Theo như số liệu mới nhất, hiện có gần 40 triệu người dân sinh sống ở đó. Đó là một trong những điểm đặc biệt của khu vực này. Chúng tiết lộ nhiều điều về cách người dân xây dựng và sinh sống ở đây. Những thứ kiểu như vậy luôn luôn thu hút tôi.

Amy Frearson: Anh có thể mô tả một số địa điểm lịch sử khác mà anh đã từng chụp ảnh không?

Iwan Baan: Có một nơi tôi ghé thăm vào khoảng vài tháng trước. Đó là ngôi đền Ise ở Nhật Bản. Có một câu chuyện khó tin về các đền thờ trong một ngôi làng ở Nhật Bản. Họ bắt đầu xây dựng những ngôi đền đầu tiên vào năm 600 và kể từ đó, họ xây dựng lại các ngôi đền sau mỗi 20 năm. Nghề thủ công ở đây có truyền thống xây dựng lại tất cả các cấu trúc này. Tôi đã rất may mắn khi đến đây vài tháng trước đúng vào lúc họ đang xây dựng lại và được chứng kiến các buổi lễ được tiến hành sau đó. Vì vậy, những bức ảnh của tôi đã thực sự kể một câu chuyện về lịch sử kiến trúc khó tin, cách mọi người trải nghiệm, cách mọi người xây dựng và cách mọi người sống với việc đó trong suốt 1400 năm.

Amy Frearson: Anh gặp khó khăn khi chụp hình nơi nào không?

Iwan Baan: Có một nơi ở Trung Quốc mà tôi tới vào năm ngoái. Đó là những ngôi nhà đặc biệt ở tỉnh An Huy. Nhìn từ phía ngoài, bạn chuẩn bị bước vào một ngôi làng bị đóng lại hoàn toàn. Chỉ có những con đường nhỏ hẹp và bạn khó có thể nhìn thấy bất kỳ đặc điểm kiến trúc nào, vì vậy rất khó để chụp ảnh lại. Khi đến nơi này, tôi đã có chút thất vọng khi nghĩ đến việc tôi sẽ chụp hình như thế nào.

Nhưng sau đó, tôi gặp được một bác sĩ sống tại một ngôi làng nhỏ ở vùng nông thôn. Tôi đã hỏi liệu rằng tôi có thể đi cùng với ông ấy được không. Sau đó, tôi dành 2 đến 3 ngày đi cùng ông ấy và ghé qua tất cả các hộ gia đình. Mọi cánh cửa đều mở ra. Tôi bước vào tất cả những ngôi nhà khó tin đó và có cơ hội chụp ảnh về cuộc sống diễn ra bên trong những nơi này.

Amy Frearson: Anh có thể kể thêm về bất kỳ quốc gia nào khác anh đã từng đặt chân đến không?

Iwan Baan: Tháng 1 năm ngoái, tôi với một nhóm từ Đại học Harvard cùng đi đến Ấn Độ. Có một sự kiện diễn ra 12 năm một lần có tên gọi là Kumbh Mela. Sự kiện này diễn ra ở phía bắc Ấn Độ gần Varanasi, nơi sông Hằng và sông Yamuna giao nhau. Về cơ bản, đó là một vùng đồng bằng rộng lớn nhưng vào giữa tháng 12 và tháng 4 là mùa khô nên mực nước giảm.

Cứ 12 năm một lần, người dân Ấn Độ lại tổ chức một lễ hội ở đó và đây quả thực là cuộc tụ họp lớn nhất thế giới. Có khoảng 100 triệu người ghé thăm nơi này trong khoảng một tháng rưỡi. Lúc này lòng sông này đã cạn, để lộ ra một khu vực có kích thước của Manhattan. Họ đã xây dựng một thành phố lớn cho 100 triệu người ở đó, kể cả cơ sở hạ tầng thiết yếu. Họ xây dựng đường xá và nối điện. Toàn bộ thành phố này được làm bằng tre, vải sari và rèm cửa. Một thành phố với quy mô 100 triệu người và rồi biến mất một lần nữa chỉ sau hai tháng.

Ghi chú: Toàn bộ ảnh trong bài được lấy từ nguồn ảnh trong triển lãm ảnh của Iwan Baan.

Theo Dezeen  - Biên dịch: Hạnh Nguyễn

bởi
0 thích
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Đánh giá

0 thích
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Thêm nội dung

Hình ảnh Mã nhúng (Phim / Ảnh)

Trường bắt buộc

Kéo và thả file ảnh vào đây

hoặc

Hủy

Kích thước tập tin tải lên tối đa: 8 MB

Đang xử lý...

Trường bắt buộc

Ví dụ: https://www.youtube.com/watch?v=ACgptpA-fJw

Đang xử lý...

Nếu bạn có công trình, bài viết hoặc tài liệu muốn chia sẻ. Viết bài ngay!

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

“Tôi đã đi khắp nơi trong vòng 3 năm qua”

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Captcha!
Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

Đang xử lý file...