Yves Behar: Mỗi thiết kế đều kể một câu chuyện

00:15 Lúc còn là một đứa trẻ, đang còn bò quanh nhà, tôi nhớ tới những tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ, và chúng có những phân cảnh như thế này, cảnh chiến đấu, cảnh tình yêu. Tôi muốn nói rằng, nhìn xem. Con vật này đang cố chống lại mũi giáo này từ người lính này. Và mẹ tôi đã chụp những bức hình này, thực ra là vào tuần trước, từ tấm thảm của chúng tôi, và tôi nhớ điều này đến tận ngày hôm nay. Có một vật khác, một cái kệ rất cao dạng này với những sinh vật và những ống thoát nước hình con vật và sự khỏa thân – những thứ khá đáng sợ khi bạn là một đứa trẻ.

00:45 Điều mà tôi nhớ về những đồ vật này cho đến hôm nay là chúng kể những câu chuyện, bởi vậy, kể chuyện đã trở thành một ảnh hưởng thực sự lớn đến công việc của tôi. Và sau đó có một ảnh hưởng khác. Khi tôi còn là một đứa học sinh trung học, khoảng 15 hoặc 16 tuổi, tôi nghĩ là như những đứa trẻ khác cùng lứa, chúng tôi chỉ muốn làm những gì chúng tôi yêu và chúng tôi tin. Và như vậy, Tôi kết hợp hai thứ mà tôi thích nhất, đó là trượt tuyết và lướt ván buồm. Là những thứ khá tốt ngoài thời tiết u ám ở Thụy Sĩ.

01:17 Vậy, tôi đã tạo ra sự kết hợp của hai thứ trên: Tôi đã lấy ván trược tuyết của mình và lấy một tấm bảng và ghép một cái chân buồm vào chỗ đó, và một vài dây để xỏ chân, vài miếng kim loại, và tôi đã ở đây, chạy rất nhanh trên hồ băng. Nó thực sự là một cái bẫy chết người. Ý tôi là, điều đó thật sự không thể tin nổi, nó hoạt động tốt bất ngờ, nhưng nó cũng thực sự nguy hiểm. Và tôi nhận ra rằng tôi phải đến trường đào tạo về thiết kế. (Cười) Ý tôi là, hãy nhìn vào những tấm hình ở đây. (Cười)

01:47 Vì vậy tôi đã đến trường thiết kế, và tôi đã học xong vào đầu những năm 90, và tôi đã thấy điều gì đó kì lạ đang diễn ra ở Thung Lũng Silicon, vì vậy tôi muốn có mặt ở đó, và tôi thấy rằng máy tính đang đến nhà của từng người trong chúng ta. Rằng điều đó sẽ phải thay đổi để có thể ở với chúng ta trong nhà của chúng ta. Và vậy tôi đã có một công việc và tôi làm việc cho một công ty tư vấn, và chúng tôi muốn vào những cuộc họp như thế này, và những nhà quản lý sẽ đi vào, và họ sẽ nói, “Nào, điều mà chúng ta sẽ làm là hết sức quan trọng, bạn biết đấy.” Và họ đưa ra mã của những dự án, bạn biết đấy, phần lớn từ “Chiến tranh giữa các vì sao”, những thứ như là C3PO, Yoda, Luke. Như vậy trong tương lai, tôi sẽ là nhà thiết kế trẻ này ở phía sau căn phòng, và sẽ giơ tay lên, và muốn hỏi vài câu hỏi. Ý tôi là nhìn lại quá khứ, chắc chắn là những câu hỏi ngớ ngẩn, nhưng những điều như, “Nút Cap Lock này dùng để làm gì?” hay “Nút Num Lock này dùng để làm gì? ” “Bạn biết đấy, điều đó?” Bạn biết đấy, người ta có thực sự dùng chúng? Họ có muốn chúng không? Họ có muốn có nó trong nhà của họ không? (Cười)

02:59 Điều mà tôi nhận ra sau đó là họ không thực sự muốn thay đổi những “di sản”; họ không muốn thay đổi bên trong. Họ đang thực sự tìm chúng tôi, những nhà thiết kế, để tạo ra lớp da, để đặt một vài thứ đẹp đẽ bên ngoài chiếc hộp. Và tôi không muốn trở thành một người tô màu. Đó không phải là điều mà tôi muốn làm. Tôi không muốn trở thành một nhà thiết kế theo cách đó. Và sau đó tôi nhìn thấy câu nói này:“Quảng cáo là cái giá mà công ty phải trả để trở thành không độc đáo.” (Cười)

03:37 Chính vì vậy tôi phải bắt đầu theo cách của tôi. Tôi đã chuyển đến San Francisco, Và tôi thành lập một công ty nhỏ, Fuseproject. Và điều mà tôi muốn làm là những thứ quan trọng. Và tôi muốn thực sự không chỉ làm việc trên lớp da, mà tôi muốn làm việc trên toàn bộ kinh nghiệm của loài người. Và sau đó dự án đầu tiên có vẻ như đã trở nên xoàng xĩnh, nhưng nó đã dùng công nghệ và có thể biến nó thành một điều gì đó mà người dùng sẽ sử dụng theo một cách mới, và có thể tìm ra một vài chức năng mới.

04:07 Đây là một chiếc đồng hồ chúng tôi tạo ra cho Mini Cooper, công ty sản xuất xe hơi, ngay sau khi nó được tung ra, và đó là đồng hồ đầu tiên có màn hình hiển thị chuyển từ chiều ngang sang chiều dọc. Và nó giúp tôi kiểm tra giờ một cách riêng lẻ, ở đây, không cần phải nâng khuỷa tay. Và những dự án khác hoàn toàn về sự biến đổi, về việc đáp ứng nhu cầu của con người. Đây là một mẫu nhỏ của đồ nội thất dành cho một nhà sản xuất ở Ý, và nó được xếp hoàn toàn phẳng, và sau đó nó sẽ được dựng thành bàn cà phê và ghế đẩu và một số thứ linh tinh khác. Và điều trải nghiệm hơn: đây là một cái đèn trang trí dành cho Swarovski, và điều mà nó làm được là nó thay đổi hình dạng. Như vậy nó đi từ một đường tròn, thành một đường cong, rồi một hình vuông, đến hình số 8, và chỉ với việc vẽ trên một máy tính bảng nhỏ, toàn bộ phần chiếu sáng có thể điều chỉnh thành bất cứ hình gì bạn muốn.

04:59 Và cuối cùng, Đèn Lá dành cho Herman Miller. Đây là một quá trình khá phức tạp; nó làm chúng tôi mất khoảng bốn năm rưỡi. Nhưng tôi muốn tạo ra một trải nghiệm độc đáo về ánh sáng, một trải nghiệm mới của ánh sáng. Vì vậy chúng tôi phải thiết kế cả ánh sáng và bóng đèn. Và đó là một cơ hội duy nhất, theo tôi, trong thiết kế. Và trải nghiệm mới mà tôi tìm kiếm là đem đến sự lựa chọn cho người dùng để đi từmột ánh sáng ấm, dạng như ánh sáng nhẹ, thành một ánh sáng mạnh hơn để làm việc. Và bóng đèn đã làm được việc đó. Nó cho phép người dùng có thể chuyển, và kết hợp hai màu này. Và nó được thực hiện rất dễ dàng: một người chỉ cần chạm chân đèn, và ở một bên bạn có thể trộn lẫn độ sáng, và ở phía bên kia, màu sắc của ánh sáng.

05:49 Như vậy tất cả những dự án này đều có ý nghĩa nhân văn gắn liền với nó, và tôi nghĩ, với tư cách là một nhà thiết kế, chúng tôi cần phải thực sự suy nghĩ về cách làm sao chúng tôi có thể tạo ra được một mối quan hệ khác giữa công việc của chúng ta và thế giới, cho dù nó dùng để kinh doanh, hay, như tôi sẽ trình bày, qua một vài dự án cộng đồng. Vì tôi nghĩ mọi người đều đồng ý rằng những nhà thiết kế mang lại giá trị cho doanh nghiệp, giá trị cho người dùng nữa, nhưng tôi nghĩ đó là giá trị mà chúng tôi thêm vào những dự án này đã tạo ra giá trị lớn hơn một cách rõ rệt. Và những giá trị mà chúng tôi mang lại có thể về vấn đề môi trường, về sự sống còn, về tiết kiệm năng lượng. Bạn biết đấy, chúng có thể về chức năng và thẩm mĩ; chúng có thể liên quan đến chiến lược kinh doanh. Nhưng nhà thiết kế thực sự là chất dính kết nối những thứ này lại với nhau.

06:45 Vì vậy Jawbone là một dự án mà bạn đã quen, và nó có một công nghệ nhân văn. Nó cảm giác được da của bạn, nó nằm trên da của bạn, và nó biết khi nào bạn đang nói. Và qua việc nhận biết khi nào bạn đang nói, nó bỏ qua những tiếng ồn mà nó biết được, đó là tiếng ồn xung quanh.

07:06 Nhưng điều khác làm cho Jawbone có ý nghĩa nhân đạo là chúng tôi đã thực sự quyết định gỡ bỏ toàn bộ các yếu tố kỹ thuật, và tất cả các yếu tố ấu trĩ ra khỏi nó, và cố gắng làm cho nó đẹp nhất có thể. Tôi muốn nói rằng, hãy nghĩ về điều này: sự cẩn thận trong việc lựa chọn kính mát, hay nữ trang, hay phụ kiện là rất quan trọng, vì vậy nếu chúng không đẹp, nó thực sự không thuộc về khuôn mặt của bạn. Và đó chính là điều mà chúng tôi theo đuổi.

07:37 Nhưng cách mà chúng tôi làm việc với Jawbone thực sự độc đáo. Tôi muốn nhấn mạnh ở một vật nào đó ở đây, ở bên trái. Đây là tấm bảng, đây là một trong những thứ đi vào bên trong để làm cho công nghệ này có thể vận hành được. Nhưng đây là quy trình thiết kế: có một người nào đó đang thay đổi trên bảng, đặt thêm những đường kẻ trên tấm bảng, thay đổi vị trí của con chíp như người thiết kế ở phía bên kia đang làm công việc đó. Vậy đây không còn là việc đắp da cho một công nghệ. Nó đã thực sự là thiết kế từ bên trong. Và khi đó ở phía bên kia của căn phòng, những nhà thiết kế đang tạo nên những điều chỉnh nhỏ, phác họa, vẽ bằng tay, đưa vào máy tính, và tôi gọi điều đó là được thúc đẩy bởi thiết kế. Bạn biết đấy, có một vài sự đẩy và kéo, nhưng thiết kế thực sự giúp định nghĩa toàn bộ trải nghiệm từ trong ra ngoài.

08:26 Và sau đó thiết kế không bao giờ kết thúc. Và đây là một cách khác mà nó trở nên độc nhất trong cách chúng tôi làm việc, bởi vì chúng không bao giờ kết thúc, bạn phải làm tất cả những thứ khác. Đóng bao bì, trang web, và bạn cần tiếp tục để thực sự chạm đến người dùng, theo nhiều cách. Nhưng làm cách nào để bạn giữ người nào đó nếu điều đó không bao giờ kết thúc? Và Hosain Rahman, giám đốc điều hành của Aliph Jawbone, bạn biết đấy, thực sự hiểu việc bạn cần một cấu trúc khác. Như vậy theo cách này, cơ cấu khác là chúng tôi là đối tác, đó là sự hợp tác. Chúng tôi có thể tiếp tục làm việc và dành toàn bộ sức lực vào dự án này, và sau đó chúng tôi cùng chia sẻ phần thưởng.

09:11 Và đây là một dự án khác, một cách tiếp cận khác của hợp tác. Cái này gọi là Nước Y, và đây là người đến từ Los Angeles, Thomas Arndt, Gốc Úc, người đã đến với chúng tôi, và điều mà anh ấy muốn làm là tạo ra một loại nước uống tốt cho sức khỏe, hoặc một loại thức uống hữu cơ cho con của anh ấy, để thay thế cho xô-đa chứa nhiều đường đó là thứ mà anh ấy muốn chúng tránh xa. Vì vậy chúng tôi làm việc về chiếc bình này, và nó đối xứng hoàn toàn ở tất cả mọi hướng. Và điều này giúp cho cái bình trở thành một trò chơi. Những cái bình nối lại với nhau, và bạn có thể tạo ra những đường nét, hình dạng khác biệt. (Cười) (Vỗ tay) Cám ơn, (Vỗ tay)

10:00 Và sau đó khi chúng tôi đang làm điều này, đường nét của cái bình nhìn từ trên xuống gợi chúng tôi nhớ đến chữ Y, và chúng tôi đã nghĩ rằng, được thôi những chữ này, tại sao và tại sao không, là chữ quan trọng nhất mà những đứa trẻ hay hỏi. Vậy chúng tôi gọi nó là Nước Y. Và như vậy đây là một nơi khác mà tất cả mọi thứ cùng đến trong một căn phòng: thiết kế không gian 3 chiều, ý tưởng, nhãn hiệu, chúng trở nên kết nối một cách sâu sắc. Và một điều khác liên quan đến dự án này là chúng tôi đem đến tài sản trí tuệ, chúng tôi mang đến một cách tiếp cận marketing, chúng tôi mang tất cả những điều đó, nhưng tôi nghĩ, vào cuối ngày, điều mà chúng tôi mang lại là những giá trị này, và những giá trị này tạo ra tâm hồn cho công ty mà chúng tôi làm việc cùng. Và có một phần thưởng đặc biệt khi công việc thiết kế của bạn trở thành một nỗ lực sáng tạo, khi người khác có thể trở nên sáng tạo và làm được nhiều thứ hơn với nó.

10:50 Đây là một dự án khác, mà tôi nghĩ đi theo hướng đó. Đây là dự án một laptop cho một trẻ, laptop giá 100 đô. Tấm hình này thật khó tinh. Ở Nigeria, người dân mang món đồ quý nhất đối với họ ở trên đầu.Cô gái này đi đến trường với chiếc laptop trên đầu. Ý tôi là, với tôi, điều đó có ý nghĩa rất lớn. Nhưng khi Nicholas Negroponte — và anh ấy đã nói nhiều về dự án này, anh ấy là người sáng lập của OLPC — đến với chúng tôi khoảng hai năm rưỡi trước, có một vài ý tưởng rõ ràng. Anh ấy muốn mang đến giáo dục, và anh ấy muốn mang đến công nghệ, và đó là cột trụ của cuộc đời anh ấy, nhưng cũng là trụ của nhiệm vụ của Một laptop cho 1 trẻ. Nhưng cột thứ ba anh ấy muốn nói đến là về thiết kế. Và vào lúc đó tôi chưa thực sự làm việc trên máy tính. Tôi thực sự không muốn, từ cuộc phiêu lưu trước. Nhưng điều mà anh ấy nói thực sự rất ý nghĩa, rằng thiết kế phải trở thành điều mà đứa trẻ sẽ thích ở sản phẩm này.Làm sao chúng tôi làm chúng giá rẻ, mạnh mẽ, và hơn nữa, anh ấy nói rằng anh ấy sẽ bỏ nút Cap Lock — (Cười) — và cả nút Num Lock nữa.

12:10 Vì vậy tôi đã bị thuyết phục. Chúng tôi đã thiết kế nó để trở thành một hình tượng, để khác biệt, để trông chúng như dành cho trẻ em, nhưng không phải là một món đồ chơi. Và sau đó việc thêm vào tất cả những công nghệ tuyệt vời mà chúng tôi đã nghe đến, Ăng ten wifi giúp lũ trẻ có thể kết nối; màn hình có thể đọc được dưới ánh nắng; bàn phím, được làm bằng cao su, và nó được bảo vệ đối với môi trường.

12:36 Bạn biết đấy, tất cả những công nghệ tuyệt với này là có thật bởi vì sự đam mê và những người OLPC và những kĩ sư. Họ đấu tranh với những nhà cung cấp, họ đấu tranh với những nhà sản xuất. Ý tôi là họ đấu tranh như những con vật vì điều này để giữ lại nó. Và theo cách đó dự án đã được tiến hành, cho phép quy trình không phá hủy ý tưởng ban đầu. Và tôi nghĩ đây là một điều thực sự quan trọng.

13:11 Như vậy, bây giờ bạn có được những hình ảnh này — bạn thức dậy vào buổi sáng, và bạn thấy những đứa trẻ ở Nigeria và bạn thấy chúng ở Uruguay với những chiếc máy tính, và ở Mông Cổ. Và chúng tôi đã đi xa khỏi màu be mặc định — ý tôi là nó có nhiều màu sắc; nó vui nhộn. Thật vậy, bạn có thể thấy mỗi chiếc logo có điều gì đó khác biệt. Bởi vì chúng tôi có thể cho thay đổi, trong quá trình sản xuất, hai mươi màu cho X và O, đó là tên của chiếc máy tính, và bằng việc kết hợp chúng ở tầng sản xuất, bạn có được hai mươi nhân hai mươi: bạn có 400 sự lựa chọn khác nhau. Vậy bài học từ việc nhìn những đứa trẻ sử dụng chúng để phát triển thế giới thật khó tin.

13:57 Nhưng đây là cháu trai Anthony của tôi, ở Thụy Sĩ, và nó có được chiếc máy tính một buổi chiều nọ, và tôi phải lấy nó lại. Điều đó thật khó. (Cười) Và đó là một phiên bản mẫu. Và một tháng rưỡi sau, Tôi trở về Thụy Sĩ, và ở đó nó đang chơi với phiên bản của chính nó. (Cười) Như giấy và bìa cứng.

14:24 Vậy tôi sẽ kết thúc với một dự án cuối cùng, và dự án này hơi liên quan đến người lớn. (Cười) Một vài người trong các bạn có thể nghe về bao cao su của New York. Thật ra nó vừa được tung ra, tung ra vào ngày Valentines, 14 tháng 2, khoảng 10 ngày trước. Sở Y tế New York đã đến với chúng tôi, và họ muốn một cách phân phối 36 triệu bao cao su miễn phí cho công dân New York. Đó là một nỗ lực khá lớn, và chúng tôi đã làm việc trên chiếc máy phân phát; đây là những máy phân phát. Nó có một đường nét khá thân thiện. Nó khá giống với việc thiết kế một cột chữa cháy, và nó phải dễ sử dụng: bạn phải biết nó ở đâu và nó làm gì. Và chúng tôi cũng thiết kế bao cao su.

15:25 Và tôi đã ở New York vào lúc tung ra, và tôi đã đi xem tất cả những địa điểm mà chúng được lắp đặt. Đây là ở Puerto Rican, một cửa hàng kinh doanh nhỏ, ở một quán bar ở đường Christopher, ở sảnh chờ.Tôi muốn nói rằng chúng được lắp đặt ở những nhà ở cho người vô gia cư ở khắp mọi nơi. Dĩ nhiên hộp đêm nữa Và đây là thông báo công cộng cho dự án này. (Nhạc) (Cười) Hãy lấy một ít. (Vỗ tay)

16:12 Như vậy đây thực sự là nơi mà thiết kế có thể tạo ra được sự giao tiếp. Tôi đã ở trong những đại lộ này, và những người đó đã, bạn biết đấy, thực sự vào và lấy chúng. Họ đã cảm thấy phấn khích. Nó đã phá tan tảng băng, nó đã vượt qua sự mặc cảm, và tôi nghĩ đó cũng là điều mà thiết kế có thể làm. Vì vậy tôi đã vứt vài chiếc bao cao su trong phòng và trong tủ, nhưng tôi không chắc nó có phép xã giao ở đây. (Cười) Vâng, được thôi, được thôi. Tôi chỉ có một ít. (Cười) (Vỗ tay) Vậy tôi có nhiều hơn, bạn có thể gặp tôi để lấy một ít lúc sau. (Cười) Và nếu ai đó hỏi là tại sao bạn lại mang theo bao cao su, bạn có thể nói là bạn thích thiết kế của nó. (Cười)

17:09 Vâng tôi sẽ kết thúc chỉ với một suy nghĩ: nếu chúng ta cùng nhau làm việc để tạo ra giá trị, nhưng nếu chúng ta luôn suy nghĩ về giá trị của công việc mà chúng ta làm, tôi nghĩ chúng ta có thể thay đổi công việc mà chúng ta đang làm. Chúng ta có thể thay đổi những giá trị này, có thể thay đổi công ty mà chúng ta làm việc, và cùng nhau, có thể chúng ta có thể thay đổi thế giới. Vâng, cảm ơn. (Vỗ tay)

Theo TED Talks
Dịch bởi Minh Toan HOANGDuc Nguyen

Đánh giá

0 thích
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Nếu bạn có công trình, bài viết hoặc tài liệu muốn chia sẻ. Viết bài ngay!

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Yves Behar: Mỗi thiết kế đều kể một câu chuyện

đăng nhập

Thông qua tài khoản Mạng xã hội

Chưa có tài khoản?
đăng ký

Khởi tạo mật khẩu

Quay về
đăng nhập

đăng ký

Điền thông tin và bấm nút "Đăng ký"

Quay về
đăng nhập

Xin chào!

hoặc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đóng
của

    Đang xử lý file...