Charles Correa

Trái đất đang phải đối mặt với nhiều ảnh hưởng đến môi trường, khí hậu vì sự tác động của con người. Dễ thấy một điều là những kiến trúc sư đương đại với thiết kế của mình đã khiến cho việc sử dụng các thiết bị ảnh hưởng tới thiên nhiên như điều hòa ngày càng trở nên phổ biến hơn.

Nhưng Charles Correa (1930 – 2015) thì tách khỏi số đông. Ông gợi nhắc rằng công trình và kiến trúc sư phải hài hòa cùng các yếu tố. Correa đã dành hơn 50 năm thiết kế những công trình không phụ thuộc vào việc dùng điều hòa hay máy sưởi. Ông từng nói “Hình khối đi theo khí hậu” và ông đã hướng thiết kế của mình về môi trường để định nghĩa lại chuẩn quy kinh điển trong kiến trúc “hình khối theo sau công năng”.

Kiến trúc sư Charles Correa. Nguồn: Archdaily

Correa được coi là kiến trúc sư đầu tiên của Ấn Độ mang tầm nhìn xa cho quy hoạch đô thị vì những am hiểu của ông. Nhiều công trình do ông thực hiện có thể nói là ví dụ tiêu biểu cho thiết kế bền vững hiện đại. Dưới đây là một số công trình của ông mang tinh thần “lột tả văn hóa đương đại theo những cách mới mẻ và thuyết phục”:

Nhà ống, Ahmedabad, 1961 – 1962

Một nguyên mẫu cho loại hình nhà ở giá rẻ, căn nhà được tạo hình để khiến không khí mát lưu thông tự nhiên và thoát qua một ống thông hơi gần mái. Thiết kế khiến nhiệt độ được điều tiết qua các dòng đối lưu. Khí nóng bay lên dọc theo những mái dốc trên trần và thoát qua ống thông, từ đó dòng khí bên dưới bay lên tiếp để thay thế.

Căn nhà gần như không có cửa, các tầng nhà là yếu tố chính tạo nên sự riêng tư, được hỗ trợ nhờ giàn dây leo nằm ở ngoài khoảng sân trong.

Hindustan Lever Pavilion, Delhi, 1961

Công trình tận dụng những nguyên lý làm mát như Correa đã ứng dụng với Nhà Ống, kiến trúc sư cũng đã cải biên thêm phương pháp thiết kế.

Căn hộ Kanchanjunga, Mumbai, 1970 – 1983

Một căn hộ 32 phòng cao cấp với 4 kiểu dáng ở miền nam Mumbai. Một ví dụ tiêu biểu trong kiến trúc vi khí hậu. Ở Mumbai, nhà ở phải hướng về phía Đông – Tây để đón gió biển, nhưng đồng thời cũng chịu nắng nóng và mưa gió mùa nặng hạt.

Những căn nhà cũ ở Mumbai giải quyết vấn đề này bằng cách quấn một lớp bảo vệ quanh hiên và gian sinh hoạt, tạo thành 2 màn che chắn khỏi yếu tố khí hậu. Với Kanchanjunga, Correa đã ứng dụng thành công phương pháp này cho thiết kế nhà cao ốc.

Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia, Delhi, 1975 – 1990

Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia là một công trình kiến trúc và sự ẩn dụ về văn hóa, bao gồm chuỗi sân trong tạo thành khu vực di chuyển chính. Thiết kế của Correa cũng cho thấy sân trong là một yếu tố hiệu quả trong việc điều tiết trải nghiệm trong bối cảnh đô thị

Bảo tàng có ý nghĩa quan trọng trong việc cung cấp không gian chia sẻ nghề giữa các nghệ nhân trong và ngoài Ấn Độ. Một nơi triển lãm và giao lưu, quảng bá văn hóa. Ý tưởng này đã được học tập ở nhiều công trình sau như Delhi Haat. 

Tu viện Sabarmati, Ahmedabad, 1958 – 1963

Tu viện được xây bằng vật liệu có sẵn trong vùng. Với mái ngói, tường gạch, sàn đá và cửa gỗ. Nhưng công trình không hề có cửa sổ kính. Ánh sáng và khí lưu thông vào tới bên trong qua những lỗ thông trê hệ cửa gỗ. Bê tông được dùng hạn chế để làm những cột kết cấu kiêm ống dẫn nước mưa. Khu trưng bày ngoài trời thể hiện những đặc thù khí hậu và được thiết kế để nâng cao trải nghiệm người dùng, phần sân trong và hồ nước được bố trí cẩn thận xuyên suốt mặt bằng.

Khu nghỉ mát Kovalam, Kerala, 1969 – 1974

Lưu thông khí là yếu tố quan trọng với miền nam Ấn Độ, nơi có khí hậu nóng ẩm. Nhà ở Kerala thường được xây theo hình kim tự tháp, hệ chân cột được dựng song song đỡ phần mái dốc bên trên, làm giảm thiểu nhu cầu bo tường chắn nắng, mưa. Từ bên trong, tầm nhìn được làm chệch xuống bãi cỏ xanh mát có tác dụng khiến người ở thấy thoải mái vào những ngày nóng bức.

Correa đã tận dụng phương pháp xây dựng nói trên với Khu nghỉ mát Kovalam. Bên cạnh đó, để gìn giữ vẻ đẹp tự nhiên của khu vực, tất cả khu vực đều được xây trên sườn đồi. Quá trình thi công diễn ra hoàn toàn theo cách truyền thống ở Kerala – những bức tường vữa trắng với mái ngói đỏ. Các hạng mục khác như vòm tre và đồ trang trí thủ công làm trong vùng.

Cụm nhà Belapur, Navi Mumbai, 1983 – 1986

Theo trang web của Correa, cụm công trình này cho thấy mật độ cư dân cao (500 người/hecta, bao gồm không gian mở, trường học và các cơ sở khác) có thể dễ dàng giải quyết trong một quần thể nhà thấp tầng. Mặt bằng khu nhà được phân chia bởi những không gian công cộng, bắt đầu từ một khoảng sân nhỏ 8x8m, bao quanh là 7 ngôi nhà.

Mỗi căn nhà trên là một mảnh đất riêng, từng gia đình đều có không gian hướng lên trời. Hình khối, thiết kế những ngôi nhà đơn giản đủ để những thợ xây trong vùng có thể cơi nới được, tạo công ăn việc làm trong vùng Bazaar.

Phố Bazaar

Correa đã lên sơ đồ cho New Bombay (Navi Mumbai), một thành phố “Bazaar” với đủ các yếu tố đô thị hóa bền vững. Dự án nhằm giải quyết những vấn đề liên quan đến sự bình đẳng và kinh tế, nhấn mạnh vào phương tiện giao thông, diện mạo đô thị nhất quán, nhà ở tận dụng diện tích.

Ngoài ra, kiến trúc sư cũng đề xuất ý tưởng làm mới đường giao thông với Chính quyền Bombay vào năm 1968, một mô hình thử nghiệm nhằm giải quyết với người bán hàng rong vào ban ngày và người vô gia cư vào ban đêm. Ý tưởng của ông là tạo những khu vực có vòi nước cách nhau khoảng 30m. Vào ban ngày những người bán rong sẽ ngồi ở đây, nhường vỉa hè cho người đi bộ, đồng thời tạo khoảng cách an toàn với các phương tiện lưu thông.

Tuy nhiên, dự án đã không được xây theo ý tưởng của Correa.

Theo tác giả Avikal Somvanshi

Đóng
Đóng

Đăng nhập

Đóng

Giỏ hàng (0)

Giỏ hàng đang trống Chưa có sản phẩm nào.